beta: Tinh Tinh
Nghe Trâm Anh nói, Bảo Khánh ngây người ra. Cái gì mà không muốn mất gia đình lần hai? Cái cô nhi viện kia có ý nghĩa đặc biệt đến cô như vậy sao? Đặc biệt đến mức cô không màng sống chết, muốn đi đến cứu bọn họ như vậy sao? Vậy anh là gì? Chẳng lẽ Bảo Khánh anh không có một chút vị trí nào trong trái tim của cô sao? Chẳng lẽ, một tháng này việc anh làm, cô không hề cảm động dù chỉ một chút sao? Đang định bốc hỏa, Bảo Khánh chợt thấy đôi mắt của Trâm Anh ngấn nước. Hai hàng nước mắt bướng bỉnh chảy dài trên làn da rồi thấm vào mái tóc xoăn của cô. Nhìn hai hàng nước mắt kia, lửa giận của anh đột nhiên biến mất, một cỗ đau lòng nổi lên. Thả hai bàn tay đang nắm chặt cổ tay của cô ra, Bảo Khánh lau đi hai hàng nước mắt của Trâm Anh, dịu nhẹ nói “Đừng khóc, nếu khóc lòng tôi sẽ đau”
Trâm Anh nghe thấy Bảo Khánh nói vậy, nước mắt uất ức cùng đau lòng chảy càng ác liệt. Hai tay được thả tự do của cô vòng qua đằng sau lưng anh mà đấm mạnh như phát tiết hết những khó chịu trong lòng ra. Cô vừa khóc, vừa đấm, vừa mắng “Anh xấu xa, tại sao anh lại cản tôi chứ…anh biết hắn ta đã nói gì không?…anh biết tôi khi biết chuyện có bao nhiêu đau khổ không?…oaoao…”
“Được, được, là anh xấu xa, anh đáng ghét, đừng khóc, ngoan, đừng khóc, anh giúp em cứu họ ra, ngoan, đừng khóc” Bảo Khánh mềm giọng dỗ. (dỗ trẻ con không bằng). Hai người, người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-sat-thu-cua-tong-giam-doc-ba-dao/553902/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.