Hôm nay trời nắng thật ấm áp. Nắng, sưởi ấm dần trái tim lạnh giá của con người. Nắng đem đến nụ cười đến những đứa trẻ thơ. Ngày mới thật đẹp. Nhưng chắc không đúng với tất cả. Tại khu biệt thự Trần gia ở khu biệt thự Vinhomes Mĩ Đình, người làm ai cũng đều đeo tai nghe nghe nhạc. Không phải bọn họ không có quy củ mà là vị nhị thiếu phu nhân này quá ồn ào. Ồn đến mức, ngay cả ông quản gia dễ tính nhất cũng bị nhỏ chọc cho không còn kiên nhẫn mà trốn trong nhà bếp. Duy chỉ có một người, có lẽ là tinh thần thép nên không có ảnh hưởng gì mấy.
“Oaoaoaoaoaoa….chán quá, chán quá, chán quá” Quế Chi nằm ườn ra ghế salon khua tay khua chân loạn xạ. Thật là chán mà.
“Lỗi do cậu thôi, đi không thèm thông báo với A Kiệt của cậu. Vì vậy mới có đám người áo đen đằng sau kia a” Vừa nói Trâm Anh vừa chỉ vào đám người vệ sĩ ở đằng sau.
“Là lỗi do cậu trước, ai bảo cậu trốn gì mà kĩ vậy, làm mọi người không tìm ra” Quế Chi cãi lại.
“Liên quan không?” Trâm Anh lật một cuốn sách lên vừa đọc vừa nói.
“Có, nếu cậu không mất tích, chắc chắn mình không phải đi tìm, và như vậy mình cũng không bị giám sát như thế này. Trừ ra vào phòng ngủ ra, còn khi mình đi đến chỗ nào cũng đều có mấy ông chú áo đen này đi theo. Thật là mất tự do mà” Quế Chi nói.
Đúng vậy, mấy hôm trước, sau khi Trâm Anh mất tích nửa ngày, anh em họ Trần đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-sat-thu-cua-tong-giam-doc-ba-dao/263957/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.