“Vì sao lại tránh tôi? Cậu ghét tôi lắm à?”
Quế Chi nghe xong sững người lại. Ghét không? Có, có ghét, nhỏ ghét con người của cô gái này, ghét nụ cười của cô gái này. Không, cũng không ghét, cô gái này có khuôn mặt giống hệt Diệu Anh, làm sao nhỏ có thể ghét được. Nhỏ không biết thật ra mình có ghét cô gái này không nữa. Một lúc sau, không ai nói một câu gì, chỉ im lặng đứng đó.
Một lúc lâu sau, như không chịu nổi cái bầu không khí này, Quế Chi lên tiếng. Nhỏ nói “Đúng, tôi rất ghét cậu. Tôi ghét cậu có khuôn mặt giống hệt Diệu Anh. Ghét cậu suốt ngày dùng điệu bộ giả dối hi hi ha ha nói chuyện với mọi người. Ghét, tôi ghét tất cả của cậu. Không, không phải ghét…mà là rất rất ghét”. Nói đến câu cuối cùng nhỏ gần như hét lên, khi nói xong, nhỏ lập tức sững người lại. Nhỏ làm cái gì vậy? Tại sao lại nói như vậy? Nhỏ bị điên rồi sao?
Từng lời nói của Quế Chi như con dao vô hình cứa từng nhát từng nhát vào trái tim của Trâm Anh. Cô không hiểu, dù cô gái này có liên quan đến quá khứ của cô nhưng không đến nỗi làm cho cô cảm thấy khó chịu khi nghe cô ấy nói như thế này. Cô thật không hiểu chính bản thân mình nữa. Cô, cô bị làm sao vậy? Tại sao nghe cô gái đó nói ghét mình thì khó chịu? Tại sao vậy? Tại sao trái tim của cô đau vậy?
Một nụ cười nhưng chứa đầy bi thương, Trâm Anh buông tay Quế Chi ra, vẫn quay lưng với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-sat-thu-cua-tong-giam-doc-ba-dao/263956/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.