Mọi người tất cả đều lui xuống hết, Giao Tranh cũng quay về phòng để Diệp nhi lại cho Thẩm Đông Cung chăm sóc, bây giờ chỉ còn hắn mới có khả năng thuyết phục cô ăn uống, cũng có thể giúp cô bĩnh tĩnh hơn. Thẩm Đông Cung đi lại ghế ngồi xuống bên cạnh Ngọc Diệp, anh cầm bát cháo lên thổi nguội đưa tới trước miệng của cô, nhưng cô lại quay đầu ra hướng khác, nhưng Thẩm Đông Cung vẫn kiên quyết đưa muỗng cháo lại gần cô rồi nói nhỏ nhẹ với cô.
- Diệp nhi, em mau ăn đi cho tôi, tôi nói cho em biết em đang mang trong mình giọt máu của tôi đấy, nếu như cái thai trong bụng em mà bị làm sao thì em đừng có trách tôi.
Cô lúc này mới nghe từng chữ anh gằn giọng nói với cô, cô mang thai sao, từ lúc nào chứ tại sao cô lại không biết, Diệp nhi quay ra nhìn Thẩm Đông Cung bằng ánh mắt bất ngờ. Trách cô anh lấy tư cách gì trách cô, lấy quyền là người giao dịch với cô sao.
CHÁT.
Cô tát thẳng vào mặt anh một bạt tai, lườm anh rồi nói.
- Tôi có thai thì cái thai này nó cũng không phải của anh, tôi giao dịch ăn nằm không chỉ với một mình ăn nên đừng nghĩ cái thai này là của mình, còn bây giờ thì anh cút về đi.
- Ninh Ngọc Diệp, em dám nói lại một lần nữa về cái thai...
- Phải nó không phải là con anh, nên đừng có mà tới đây mà bắt tôi thế này thế kia, tôi ăn hay không là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-nho-em-chay-khong-thoat-dau/2910300/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.