Sau khi ăn uống xong xuôi hết rồi thì Ninh Ngọc Diệp lại trở về trạng thái như ban đầu là không mở miệng nói chuyện với ai hết. Giao Tranh khi biết được Ngọc Diệp chịu ăn uống rồi thì cũng qua phòng cô để xem tình hình cô như thế nào.
- Ngọc Diệp, cậu phải cố gắng phấn chấn lên chứ, trong bụng cậu còn có đứa nhỏ, đứa bé này được đến với cậu trong hoàn cảnh này chính là vì nó muốn bên cạnh, an ủi cậu để cậu vượt qua giai đoạn này.
Giao Tranh khuyên Ngọc Diệp nên phục hồi lại trạng thái hằng ngày, nếu cô cứ thất thần ủ rũ như vậy thì thai nhi sẽ không tốt, với lại cô cũng không chịu ăn uống, cái này là Thẩm Đông Cung ép cô thì cô mới chịu ăn, nhưng ép cô như vậy cũng đâu phải cách một hai lần thì còn được chứ mà cô cứ như thế này mãi thì làm sao mà dám ép cô nữa.
Ngọc Diệp nước mắt lăn xuống hai gò mà của cô, tại sao ông trời lại bất công với cô như vậy, ba mất cũng chưa bao giờ được gặp mặt ba, đến bây giờ du học xa mẹ 5 năm quay về thì nhận lại một vụ thảm sát cả nhà, Ninh Nhã Kỳ nói đúng, cô chính là một đứa khắc chết ba bây giờ lại khắc chết mẹ, cô đúng là không nên sống trên đời này làm gì, rồi đứa bé này khi chào đời liệu cô có đem xui xẻo đến cho nó không.
Ánh mắt mất hồn nhìn xa xăm ra phía cửa sổ, nước mắt không tự chủ mà cứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-nho-em-chay-khong-thoat-dau/2910299/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.