Chương 18: Mùa mưa kéo dài - Sướng đến không chịu nổi (2) Đàm Gian bị anh bóp cằm, ép phải ngẩng đầu lên. Kha Phàn càng cười dịu dàng hơn, "Ngoan nào, thè lưỡi ra, để anh kiểm tra giúp em." Đầu ngón tay đeo găng mỏng của anh lướt nhẹ qua bờ môi bị ép phải hé mở của Đàm Gian. Hơi thở nóng ẩm vừa mới thoát ra đã lập tức bị những đốt ngón tay thô ráp chặn lại. Vật thể lạ đột ngột xâm nhập vào khoang miệng khiến Đàm Gian không kìm được mà nức nở kêu lên. Em vô thức muốn nôn khan, nhưng cơ thể lại phản xạ có điều kiện mà ngậm chặt lấy đầu ngón tay dài mảnh kia. "Ưm...." Dòng nước trong suốt chảy dài xuống cằm nhỏ, Đàm Gian rất nhanh đã không chịu nổi nữa. Những ngón tay quá mức xâm lấn gần như bịt kín tất cả tiếng khóc của em. Em bất lực muốn giãy giụa, nhưng giây tiếp theo lại bị giữ chặt hơn. Nhưng rõ ràng một tay của Kha Phàn đã bị em ngậm trong miệng, tay còn lại lại đang kìm chặt cằm em... Vậy thì thứ đang đè ép em rốt cuộc là gì? Đàm Gian còn chưa kịp nghĩ kỹ, một cảm giác lạnh buốt từ tai truyền đến—là răng nanh sắc bén như dã thú cắn lên vành tai em. Kha Phàn hơi nhướn mày, giọng nói trầm thấp lộ ra sự ác ý không chút che giấu: "Vậy là lúc anh không có ở đây, em bị hắn hôn đến thoải mái lắm sao?" "Hay là... em muốn bọn anh cùng nhau?" Ngón tay trong khoang miệng đột nhiên cử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/5246264/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.