Chương 18: Mùa mưa kéo dài - Sướng đến không chịu nổi (1) "Tiểu Đàm, em đang lừa anh sao?" Khóe môi Kha Phàn vẫn giữ nụ cười ôn hòa như mọi khi, từng bước đi tới với dáng vẻ thong dong, nhưng đôi mắt xanh thẳm như đại dương lại lạnh đến rợn người. Đàm Gian nuốt ngược tiếng khóc vào trong, theo phản xạ rụt người sát vào bên cạnh Lâm Giản Hoàn. Hàng mi của Kha Phàn khẽ rủ xuống, bóng mi dày rợp in lên đôi đồng tử xanh sẫm một mảng tối tăm, ngón tay dịu dàng vuốt mớ tóc lòa xòa trước trán Đàm Gian. Anh cúi người xuống, giọng nói vẫn ôn hòa, ánh mắt không gợn chút dao động. "Tiểu Đàm, em còn chịu nói dối anh, chắc chắn là vì em vẫn còn yêu anh, đúng không?" Đàm Gian bị Lâm Giản Hoàn ghìm chặt trên gương mà bắt nạt suốt nãy giờ, giờ phút này nghe giọng nói dịu dàng ấy cất lên, đôi mắt đỏ hoe chớp chớp, tủi thân đến mức nước mắt chỉ chực rơi xuống. Em vừa nhát gan lại vừa đáng thương, xù lông với Lâm Giản Hoàn đầy bất mãn. "Em đã nói là có bạn đang chờ rồi mà!" Giọng nói của Đàm Gian lẫn chút nghẹn ngào, em giãy dụa muốn thoát khỏi vòng tay Lâm Giản Hoàn. Cánh tay đàn ông vô thức siết chặt, nhưng giây tiếp theo—"Bốp!"—một bàn tay rắn rỏi giữ chặt lấy động tác của anh ta. Lâm Giản Hoàn lạnh lùng ngẩng đầu, cổ tay bị bóp chặt đến mức tưởng chừng xương cốt cũng bị nghiền nát. Kha Phàn vẫn mang nụ cười giả tạo đến mức ghê
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/5246263/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.