Bất kể là không gian nào, dù có quang cảnh đẹp đến kỳ quang đi chăng nữa. Hàn Tử Mặc bước qua thì xem như không khác gì một đống đổ nát, cái thái độ đáng khinh đó... Tựa như chỉ cần là vật vô tri không giá trị đều giống rác, lại nói, có là người sống biết cử động mà vô dụng... với Hàn Tử Mặc mà nói vẫn là một ‘thứ’ bỏ đi.
[…] Nước Q, khách sạn.
Một tòa nhà thiết kế sang trọng tường tận từ bên ngoài cho đến bên trong, tất cả đều theo màu kim sắc xen kẽ trắng. Là nơi mang danh khách sạn, vừa lòng khách đến hài lòng khách đi. Tính tới thời điểm này, bên trong khách sạn có ba phòng biệt lập, mà mục đích là giống nhau. Chính là để phục vụ cho việc tụ họp của năm gia chủ nơi này.
Hôm nay, thông cáo gửi đi từ gia tộc Hỏa, mà người phát thông báo này không phải Hỏa Ưng Quân- chủ gia mà là Hỏa Mị Lân- vị tiểu thư được cưng chiều nhất. Lúc gửi thông báo đi là hai ngày, hiện tại chỉ có Kỳ, Tinh, Mộc. Vẫn là thiếu một Hàn, trước nay chưa từng có tiền lệ một gia tộc nào đó phát thông cáo mà đích thân gia chủ lại không đi.
Bốn người đều đã ngoài năm mươi, không khí lại vô cùng hòa thuận. Thuận nước đẩy thuyền, tôn tử của Hàn gia lão tử- Hàn Lang vội mở lời: “ Các vị trưởng bối, Hỏa tiểu thư. Hôm nay cha tôi bận, tôi ở đây thay mặt ông ấy tham gia buổi hội nghị hôm nay. Thất lễ rồi. ” Vừa nói, lại ngồi cạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732392/chuong-299.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.