Trời bên ngoài sẫm tối, ánh trăng lại chẳng thấy. Màn đêm u tối hơn bao giờ hết, bên trong căn biệt thự. Dáng người một nam một nữ đang yêu thương nhau trên chiếc giường rộng lớn.
Hàn Tử Mặc như phát giác được cái gì đó, ngước mặt lên nhìn cô. Hắn sững sờ, cô khóc rồi?
Hàn Tử Mặc nhìn thấy cô khóc thì vô cùng hoảng loạn, đỡ Huyền Thiên Băng ngồi đối diện hắn: “ Đừng khóc.. Em không thích như vậy sao? ”
“ Không! Một chút cũng không thích! ” Huyền Thiên Băng trả lời, cô không nhìn thấy gì hết. Bên trên bên dưới như cắt lìa nhau, cứ có cảm giác khoái lạc nhưng mắt chẳng thấy gì cả. Rất đáng sợ!
“ Được, không thích. Chúng ta không làm nữa.. Nín đi có được không? ” Hàn Tử Mặc lau nước mắt trên gương mặt cô nhưng hắn lại không gỡ tấm màn mỏng kia.
* Hức.. hức.. * Huyền Thiên Băng thút thít thành tiếng, đã lâu lắm rồi cô mới phải khóc như thế này. Không im lặng, thoải mái mà khóc lớn.
“ Đừng khóc nữa, anh xin lỗi. ” Hàn Tử Mặc ôm Huyền Thiên Băng vào lòng dỗ dành. Hắn cũng thật là, tại sao lại thành ra như thế này chứ? Hại cô gái của hắn khóc thảm như vậy. Đáng chết!
Huyền Thiên Băng ở trong lòng Hàn Tử Mặc khóc lớn, cơ hồ như bao nhiêu nỗi uất nghẹn trước đây đều bộc lộ hết.
[…] 15 phút sau.
Thấy tâm trạng Huyền Thiên Băng có vẻ tốt hơn, hắn kéo cô ngồi đối diện hắn. Ôn nhu vuốt tóc, nhẹ nhàng nói: “ Đỡ hơn rồi chứ? ”
“ Uh, em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732348/chuong-255.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.