Huyền Thiên Băng bước ra ngoài, Quách Kiến vẫn ở ngoài đấy chưa rời đi. Hiển nhiên cũng đã nhìn thấy tất cả, Huyền Thiên Băng thì dường như ngộ ra điều gì đó.
Cô bước đến chỗ Quách Kiến, hỏi: “ Anh đã nói cái gì rồi? ”
“ Em nói gì? Tôi không hiểu. ”
“ Đừng giả ngu, Mặc vốn không phải là người vô duyên vô cớ uống rượu như vậy. ” Huyền Thiên Băng gằn giọng, ép hỏi Quách Kiến.
“ Hắn không phải người như vậy thì anh là người như vậy sao? ” Quách Kiến cười cợt, câu hỏi nghiêm túc của Huyền Thiên Băng lại nhận được câu trả lời hời hợt.
Huyền Thiên Băng cảm thấy bản thân đang dần mất kiên nhẫn, nếu không phải cái người này từng giúp cô. Cô không phải cũng sẽ đem anh ta cho chó ăn sao?
“ Quách Kiến, anh thật sự nghĩ kiên nhẫn của tôi là không giới hạn sao? Đừng thách thức sự nhẫn nại của tôi, giúp tôi được một chút thì cũng đừng nghĩ tôi sẽ vì cái giúp một chút mà tha cho anh hết lần này đến lần khác. ”
Quách Kiến nhìn Huyền Thiên Băng, không lâu sau đã đáp: “ Cũng chẳng nói gì, tôi đến đây tìm em. Vô tình nhìn thấy người đàn ông đó đã tỉnh, hỏi thăm chút thôi. ”
“ ...Anh biết cái tôi muốn nghe không phải là cái này mà? ”
“ Không, tôi không biết. Em muốn nghe gì chứ? ”
“ Quách Kiến! Thật muốn đem anh cho chó ăn mà! ”
“ Tôi chỉ chào hỏi, còn thuận tiện hỏi anh ta là, *bạn gái tôi đâu rồi*? Chỉ nhiêu đấy thôi, xong bạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732334/chuong-241.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.