Huyền Thiên Băng nhanh chóng lấy điện thoại của mình ra, cũng không biết là bản thân có số của Vũ hay không nữa. 1906xxxx vẫn may, thần may mắn vẫn chưa rời bỏ cô!
- Tôi nghe? Là ai vậy? (Vũ)
- ...Là tôi. (Băng)
- Dạ? A.. Xin lỗi, Alice. Có việc gì sao? (Vũ)
- Ừ, muốn anh về tổng bộ vài tháng. Có thể không? (Băng)
- Không được! Bây giờ thì không thể! Hơn nữa không phải anh đang dưỡng thương sao? (Vũ)
- Ừ. (Băng)
Huyền Thiên Băng quay sang nhìn Killian, nói nhỏ: “ Anh cũng nghe rồi chứ? Giúp không được! ”
“ Chị cứ nói là việc gấp, bắt buộc thử xem! ”
“ Không thể! Tôi không có thói quen ép buộc người của mình.. ” Huyền Thiên Băng từ chối, *người của mình* chính là những người vô cùng thân cận, thường thì cô chỉ hỏi. Họ từ chối cũng không sao, nếu giờ mà ép buộc Vũ.. không chừng lại lộ ra gì đó.
- Alo? Sao im lặng vậy? (Vũ)
- Không. (Băng)
- Rất quan trọng sao? (Vũ)
- Không hẳn. (Băng)
- Vậy anh không trở về Italy được không? (Vũ)
- Tùy anh. Tắt nhé? (Băng)
- Khoan đã... (Vũ)
- Làm sao? (Băng)
- Anh có chuyện muốn thỉnh giáo em.. Gần đây anh đang theo đuổi một người nhưng không hề thành công. Nghe Dylan nói em là người có kinh nghiệm nhất trong việc này, anh liền.. liền.. (Vũ)
- Liền đi hỏi em? (Băng)
- Ừ... (Vũ)
- Em nói này đại ca! Anh nghe một mà có nghe hai không thế? Trong tổ chức chuyện tình cảm của em là tệ hại nhất đấy, có hỏi nhầm người không?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732333/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.