Hàn Tử Mặc yên lặng nhìn cô, thầm nghĩ cô ấy kéo hắn ra đây để làm gì? Hay là... Cô ấy muốn chấm dứt hoàn toàn với hắn? Nghĩ đến đây Hàn Tử Mặc khó chịu không thôi, tâm trạng trong phút chốc biến thành tệ nhất.
Huyền Thiên Băng cảm nhận được sự bất thường của Hàn Tử Mặc, không đợi chờ mà lên tiếng: “ Tôi/Anh có chuyện muốn nói với anh/em. ” Vậy mà hai người lại cùng đồng thanh...
“ Em/Anh nói trước đi! ” Huyền Thiên Băng cùng Hàn Tử Mặc bất giác ngượng ngùng, Huyền Thiên Băng thở dài một hơi, liền nói trước.
“ Thật ra tôi muốn.. Chúng ta.. ” Huyền Thiên Băng ngập ngừng, tựa muốn nói lại không dám nói. Hàn Tử Mặc nghe đến đây thì thật sự sợ, sợ cô sẽ nói ra những từ chia xa dập tắt hy vọng trong hắn.
Hàn Tử Mặc không đợi Huyền Thiên Băng nói hết, hắn nhất định phải lấy chân tình của mình ra cho cô thấy. Nếu không Huyền Thiên Băng mà nói không cần hắn nữa thì mọi chuyện xem như hết.
“ Em muốn nói chúng ta kết thúc đi có đúng không..? ”
Huyền Thiên Băng ngơ ngác hỏi lại: “ Hở...? ”
Hàn Tử Mặc thấy cô ngẩn ngơ bất ngờ như vậy lại càng chắn chắn, một mạch nói tiếp: “ Huyền Thiên Băng em còn chưa rõ tôi như thế nào với em sao? Không có em tôi làm sao sống tiếp được? ”
Huyền Thiên Băng ngạc nhiên, cô đâu có định nói thế đâu...?
“ Em không tin tôi sao? Là tôi làm cho em mất niềm tin phải không? Tôi biết trước kia tôi đã sai, sai rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732314/chuong-221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.