“ Ha, Holly! Con là từ bụng mẹ sinh ra đấy! Mới tí tuổi đầu đã muốn bỏ thuốc mẹ rồi sao? ” Huyền Thiên Băng biết là Holly thông minh hơn những đứa trẻ cùng trang lứa nhưng có đứa con nào lại bỏ thuốc mẹ mình đâu chứ? Nếu nói là do ngây dại thiếu suy nghĩ mà làm ra thì Holly tuyệt đối không nằm trong trường hợp đó.
Holly thấy hết đường chối cãi nhưng vẫn một mực chối nhận.
“ Mamy, không phải, còn không phải người ta lo cho mẹ sao? Tại vì con thấy đã lâu rồi mẹ không bổ sung dưỡng chất nên mới muốn để vitamin vào sữa cho mẹ thôi mà... ”
Huyền Thiên Băng lúc ấy cũng rất mơ hồ, cũng không rõ là thuốc gì nữa.
“ Thật sự là vitamin? Làm sao con có vitamin chứ? ” Huyền Thiên Băng có chút nghi hoặc là bởi vì Holly từ lúc xuống máy bay đến giờ vẫn ở cạnh cô không rời, làm gì có thời gian đi lấy hay mua thuốc mà cô không biết chứ. Hay là do đã có sự chuẩn bị trước rồi?
Holly cảm thấy người mẹ này của mình sao lại có quá nhiều câu hỏi như vậy chứ... Không sao, không sao hết, chỉ cần qua lần này nữa thôi... Mamy sẽ không hỏi tới đâu nhỉ?
“ Là uncle Quỷ Y đã đưa cho con trước lúc rời đi, uncle nói rằng sức khỏe mamy đang rất yếu. Cũng đã dự đoán được mamy sẽ không ăn uống gì nên uncle đã đưa cho con một ít thuốc bổ và vài viên Vitamin. ”
Trong tiềm thức Huyền Thiên Băng vậy mà vẫn muốn hỏi tiếp tới... Ma chướng rồi...
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732304/chuong-211.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.