[…] Thành phố A.
Holly thở dài, từ lúc xuống máy bay đến giờ, mẹ cậu vẫn cứ im phăng phắc không một tiếng động làm cho Holly rất lo lắng. Nếu không phải vì sợ không kiềm chế được mà hỗn với mẹ thì nãy giờ Holly đã lại nói cho mẹ mình hiểu rồi.
Holly một bên sầu não lo lắng, vẫn không biết được trong đầu mamy đang nghĩ gì mà lại đầy cảm xúc như vậy. Không phải nói chứ mẹ cậu kiên trì thật, ngồi ở đấy hàng giờ đồng hồ rồi mà vẫn không nhúc nhích.
Holly bất lực đứng dậy, tiến tới gần chỗ mẹ.
“ Mamy, mamy có đói không? Có muốn con gọi một cái gì đó để chúng ta dùng bữa không? ”
“Ừ, không cần đâu. ” Huyền Thiên Băng vốn không quan tâm đến lời nói của Holly, chỉ trả lời cho có chứ thực chất cũng chẳng biết Holly đang hỏi gì.
Holly cảm nhận thấy Huyền Thiên Băng đang không quan tâm mình nhưng vì không muốn tin nên muốn thử người mẹ này của cậu: “ Mamy, mamy có yêu uncle Quỷ Y không? ”
“Ừ. ” Huyền Thiên Băng vẫn trả lời bừa bãi, vốn không hay biết vì một câu nói mà tổn thương đến người bên cạnh.
Holly quá đỗi giận! Dù gì cậu cũng là con, là người thân duy nhất hiện đang ở cạnh mẹ mà? Dù gặp biến cố gì cũng không thể san sẻ với nhau được sao? Tại sao mamy của cậu lại cứ thích giấu diếm không nói gì thế này?
“ Mamy! Mẹ rốt cuộc có nghe lọt tai không vậy? Con hỏi cái gì mẹ cũng ừ là có ý gì đây hả? Mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732303/chuong-210.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.