“ Được rồi, chúng ta mau đi thôi. ” Hàn Tử Mặc sau khi băng bó cho cô xong liền nói. Dù sao bây giờ cũng không phải sớm, nếu cứ tiếp tục dong dài thì rất nhanh sẽ đến tối mất. Nơi này không tiện ở lâu, độ nguy hiểm của nó vẫn chưa được xác định bởi lẽ nó quá kì quái. Nhưng chắc chắn là do con người tạo ra! Nếu không thì làm sao có nhiều thiết bị hiện đại như vậy chứ? Nói đám sinh vật kia tự nhiên mà có hắn cũng không tin, chắc chắn đã bị con người lai tạo đến biến dị!
Huyền Thiên Băng đến giờ vẫn đỏ mặt, tim không ngừng đánh trống. Không phải là cô dễ dãi mà là mị lực của Hàn Tử Mặc quá lớn đi. Mấy cái phản ứng cơ thể bình thường như đỏ mặt, tim đập,.. này cô làm sao nhịn nổi chứ. Đều là phản ứng tự nhiên cả thôi! Không thể trách cô được, có trách cô cũng chẳng nhận!
Hàn Tử Mặc cùng Huyền Thiên Băng đi mãi, lại đi đến một nơi. Nếu ban nãy toàn mau xanh lá thì nơi này toàn màu bạc và ánh đèn xanh dương của các thiết bị tiên tiến, đồng thời có cả robot. Cả hai không bước vào, chỉ đứng ngay ranh giới giữa rừng rậm và đô thị.
Ngay lúc Huyền Thiên Băng định bước vào thì bị Hàn Tử Mặc ngăn cản: “ Đừng vào, bên trên có một tấm kính. ”
Huyền Thiên Băng bất giác nhìn lên, quả thật là có một tấm kính nhưng nó được dùng để làm gì?
“ Hờ, cái kính đó để che nắng che mưa cho thiết bị khỏi hư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732289/chuong-196.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.