“ Đặt xuống! Ai cho phép anh buổi sáng uống rượu? ” Dylan từ xa bước đến, nhanh tay giật lấy ly rượu của York.
Huyền Thiên Băng cười khẽ, hóa ra lý do York hiềm khích với cô bấy lâu nay chính là vì thế. Hôm nay xem ra phải giải quyết vụ việc này rồi.
“ Ây do Dylan à, người ta gọi đây là mượn rượu giải sầu đó! ” Huyền Thiên Băng cầm lấy ly rượu của York chưa kịp uống, vừa cười vừa lắc nhẹ vào lần.
“ Mượn rượu giải sầu? Chỉ là cái cớ thôi, em cũng không được uống! ” Dylan giật lại ly rượu không cho bất kỳ ai động đến.
“ York! Sáng sớm đã muốn uống rượu rồi? Cũng phải nghĩ cho sức khỏe của bạn thân một chút chứ? Gây hại ít nhiều gì cũng là hại mà? ” Dylan quay sang chất vấn York, York cũng rất nhận lỗi, biểu cảm mếu máo xin tha. Huyền Thiên Băng nhìn thì không nhịn được cười, liền hi hi ha ha vài tiếng.
Dylan nghe xong liền nhìn sang cô, “ Còn em nữa, cười cái gì? Phụ nữ đang mang thai còn không biết kiêng cữ dám động đến rượu? Muốn đứa bé trong bụng em xảy ra mệnh hệ gì à? ”
“ Khụ, em chỉ cầm chơi thôi chứ không có uống. Chẳng lẽ em còn không biết tác hại của rượu sao? Bình thường không uống chẳng nhẽ bây giờ em lại uống? ” Huyền Thiên Băng liền lấy lòng Dylan nếu không cái người này lại lãi nhãi không ngừng nữa mất.
“ Có thật không? ” Dylan vẻ mặt hoài nghi nhưng thật chất anh rất tin cô.
“ Thật! ” Huyền Thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732230/chuong-137.html