Màn đêm dần buông, bầu trời thăm thẳm, lấp lánh ánh sao... Đêm nay, có thể có những người đang vui vẻ ngắm trời sao, hoặc cũng có thể sẽ có người chịu được cơn đau của chất độc bộc phát. Cũng sẽ có một người đang tìm cách chuộc lại lỗi lầm của mình, hay một vài tình nhân đang ân ái? Mỗi người ai cũng có công việc và trách nhiệm riêng của bản thân, mỗi một việc họ làm, họ trải qua đều sẽ chuẩn bị cho một ngày mai sắp tới.
[…] Phòng Huyền Thiên Băng.
Huyền Thiên Băng khép hờ mi mắt, tối qua cô vằng vặc không ngủ được, không phải bởi vì cơn đau chết người kia.. Mà là vì.. đêm qua cô lại nhớ đến Hàn Tử Mặc rồi..
* Hức.. Hức.. * Những giọt lệ dần dần lăn trên khuôn mặt cô, vốn dĩ Huyền Thiên Băng không có muốn khóc! Nhưng.. Nhưng nước mắt lại tự động rơi khiến cô không khống chế được.. Ước gì.. Nước vong tình là có thật..
Huyền Thiên Băng vừa khóc xong lại cố gắng mỉm cười, tự mắng bản thân rằng, “ Ngốc thật! Làm gì có vong tình thủy cho mà uống chứ.. Nếu muốn quên.. Vẫn là tự thân vận động thì hơn.. ”
* Tít, tít * tiếng bấm chuông ở trước cửa phòng.
“ Dạ, em đã dậy chưa? ” Dylan từ bên ngoài hỏi.
“ Quên mất, đây là loại vật liệu cách âm. Dạ như thế nào nghe đường cơ chứ? Hy vọng em ấy nghe được tiếng chuông. ”
Huyền Thiên Băng ngồi dậy, gạt hết nước mắt trên mặt đi, đứng dậy hướng phía cửa tiến tới.
Huyền Thiên Băng mở cửa ra, theo phản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732229/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.