10 năm sau: 10 năm cả quãng thời gian dài để mọi thứ thay đổi.
-Hoa Tình là đồ ngốc: Mã Tường đứng trước mặt bé,rồi khinh bỉ nói,bé mếu máo nhưng không biết phải làm như thế nào,liền mếu máo khuôn mặt nhỏ nhắn như sắp khóc đến nơi
-Em không ngốc,anh mới là kẻ ngốc,em đi mách bà nội: bé khóc lóc chạy lên phòng trên đi tìm bà nội,Mã phu nhân ngồi trong phòng nhâm nhi tách trà,bên cạnh là Mã Dương đang đọc sách vô cùng chăm chú,bé chạy vào thấy bà nội liền mách tội Mã Tường
-Bà nội,Anh Mã Tường lại trêu con,còn nói rằng con ngốc nữa: bé chỉ tay ra phía cửa,nghẹn ngào nói,Mã Phu nhân khuôn mặt nghiêm nghị nhìn bé nở nụ cười nhẹ nhàng bế bé lên ghế ngồi bên cạnh
-Hóa ra Tiểu Tường lại trêu con sao,để tí nữa ta sẽ cho nó chép 20 lần lời xin lỗi cho con được không "
-Được,được: bé cười toe toét.Mã Dương đọc sách nghe thấy tiếng ồn liền quay sang thấy người chị học của mình
-Chị, chị nói nhỏ một chút để em đọc sách ; Mã Dương lên tiếng,bé hừ một tiếng,rồi ôm lấy Mã phu nhân rồi mi lên má một cái
-Bà nội con yêu bà nhất: Mã phu nhân cười xoa lấy đầu bé
-Ngoan lắm:
Mã Tường cuối cùng bị chép 20 lần câu xin lỗi cho bé,hậm hực nhưng không biết làm như thế nào
-Bà ơi,hay bà tha cho anh ấy đi,anh ấy chép được 5 tờ rồi chép nhiều mỏi tay lắm đấy: Bé đứng bên cạnh nhìn mấy tờ giấy đã viết xong để bên cạnh không khỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-tam-dai-thieu-gia-lanh-lung/2033853/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.