Tiếng côn trùng reo vang trong màn đêm yên tĩnh. Úc Triệt nghiêng nằm trên người Lâm Tri Dạng, thấy rõ cả từng sợi lông tơ bên tai.
Hơi thở rối loạn, hoà lẫn với nhịp đập vì sự trừng phạt nhỏ. Song, ánh mắt lại chứa đựng sự yêu chiều đầy ngọt ngào.
Đôi mắt quyến rũ nhẹ cong, chấp nhận tất cả mọi sự phi lý của người trước mắt. Thể như cô có thể chấp nhận hết thảy những sự phi lý Úc Triệt làm với mình.
Úc Triệt lại rơi vào đôi mắt ấy, từ nơi đó có thể cảm nhận được sự an toàn mà không tìm thấy được ở bất cứ nơi đâu.
Mỗi khi có biến động, sự lo âu của cô sẽ tụ lại và làm mặt hồ lặng lặng gợn sóng. Nhưng sẽ có người luôn luôn xoa dịu, làm mọi thứ trở nên êm thấm.
Không muốn cắn nơi khác như Lâm Tri Dạng đề nghị, cô quay đầu về phía giường. Căn phòng bệnh nhỏ, ngoại trừ bác sĩ và y tá đến thăm khám định kỳ thì là nơi ở khác của hai người.
Nơi có Lâm Tri Dạng, chẳng sợ là bệnh viện thì Úc Triệt cũng thấy ấm áp.
Mấy bông hoa được tặng vài hôm trước đã héo úa nhưng Lâm Tri Dạng không vứt chúng đi. Màu hoa tuổi xế chiều mang một vẻ đẹp tự nhiên khác.
Đĩa trái cây đã được hai người ăn gần hết, đặc biệt là cam và chuối, vừa ngon vừa tiện. Lâm Tri Dạng không thích ăn mấy loại khác vì chê phiền, trên bàn vẫn còn hai quả táo và ba quả cam.
Dưới bàn là một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-xuyen-tiem-noan/3553772/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.