Buổi chiều, bầu trời đã quang đãng trở lại, ánh mặt trời rực rỡ chiếu qua những đám mây.
Khó ai có thể ngờ rằng mấy con mưa liên miên đêm qua lại dẫn đến một loạt các vụ tai nạn giao thông.
Hỉ nộ vô thường, nghịch ngợm giống cô bé hay thay đổi.
Và một trong những đương sự liên quan đến tai nạn đang ung dung nằm trên giường chơi game.
Cô ấy đã tìm ra lý do để trì hoãn công việc: Bị tai nạn, tháng này không giao được bản thảo.
Cô xây dựng cho mình hình ảnh cô bé đáng thương, người đầy thương tích nhưng vẫn kiên cường từ chối người đến thăm. Mà hệ luỵ là suýt làm ông chủ và biên tập vội vã chạy đến bệnh viện để khóc tang.
Sau đó cô kiêu hãnh từ chối: "Em thảm lắm, sợ mấy người gặp xong buồn nên thôi đi."
Sự thật là trên người chỉ có mấy vết xước do va đập, không ảnh hưởng đến xương cốt. Chỉ vì tối qua hôn mê mấy tiếng nên bệnh viện và Lâm Huy lo lắng, mới quyết định giữ cô lại quan sát thêm một thời gian.
Lâm Huy bảo phải ở viện ít nhất nửa tháng, nhưng cô cảm thấy không cần thiết. Mặc dù vết thương hơi đau nhưng chỉ cần theo dõi một tuần là đủ.
Còn lại để về nhà dưỡng.
Lúc đó mới nói cho Úc Triệt nghe sau, để cho Úc Triệt thương xót cô. Bây giờ gọi chị đến bệnh viện chịu khổ thì còn quá sớm.
Đẩy trụ thành công, Minh Tiêu Kiều gọi điện qua. Lần đầu tiên bạn thân tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-xuyen-tiem-noan/3553769/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.