Trong căn phòng bệnh yên tĩnh, ba cha con cùng ăn cơm nhưng không ai nói với ai câu nào.
Nhà họ Úc cơm nước thanh đạm, món nào cũng là món Úc Triệt thích. Úc An Tuần và Úc Hân đặt bát súp gà dinh dưỡng trước mặt cô.
Úc Triệt vừa uống vừa nhớ thương Lâm Tri Dạng: Giờ này nên dậy ăn trưa rồi phải không?
Trong lúc lơ đễnh, vô tình đối diện với ánh mắt của Úc Hân. Có lẽ do gặp ác mộng liên tiếp, nghe như có tiếng gió gào thét trong đầu nên cứ mãi cảm thấy Úc Hân như thể dò xét mình.
Ba chữ "Lâm Tri Dạng" đã bị cô giấu đi.
Ăn uống xong xuôi, ba người bắt đầu bước vào cuộc trò chuyện chính thức.
Úc An Tuần ngồi trên giường nói chuyện trong nhà với Úc Hân, còn Úc Triệt tựa vào cửa sổ nhìn ra ngoài. Bên ngoài là vùng đất nho nhỏ cho bệnh nhân đi dạo, trời đang giữa trưa nên không thấy ai.
Cô nhanh chóng mở khóa điện thoại lên xem. Ngoại trừ tin nhắn đồng nghiệp thì chẳng thấy Lâm Tri Dạng có động tĩnh gì.
Sự hụt hẫng mơ hồ đọng lại, vừa định nhắn tin cho Lâm Tri Dạng thì Úc Hân chuyển chủ đề về cô: "Úc Thiên và Thần Thần nhớ em, em về nhà không? Ở nhà đi, sau này đi qua thăm ba cùng chị cho vui."
Úc An Tuần cầm cốc nước uống, cười cười: "Ba thấy được, vậy Úc Triệt không cần chạy qua đây từ sáng sớm rồi ngồi cả buổi."
Úc Hân: "Không có ba ở nhà, trong nhà trống rỗng."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-xuyen-tiem-noan/3553759/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.