Khác với sàn gỗ trong nhà Lâm Tri Dạng, gạch lát sàn màu xám có chút hơi lạnh dẫu là mùa hè.
"Sao không đi dép?"
Úc Triệt không bao giờ cho cô đi chân đất.
Trên trán chị có mấy vệt mồ hôi, vài sợi tóc ướt dính vào má. Lâm Tri Dạng xoay người lấy hai tờ khăn giấy trên bàn trà, cẩn thận lau qua.
"Điều hoà hơi cao sao?"
Dù Lâm Tri Dạng lau mồ hôi cho mình, Úc Triệt vẫn không rời khỏi đôi mắt yêu thương của em.
Giống như người bước trên con đường quê vào đêm tối, kiên định nhìn ánh trăng. Trước khi Lâm Tri Dạng hỏi cô bị sao, Úc Triệt đã mạnh mẽ nói: "Ôm chị."
Mệnh lệnh, cô nghe lời Lâm Tri Dạng và cô luôn sẵn sàng nghe Lâm Tri Dạng.
Chưa bao giờ vâng thuận người khác như cách cô nghe lời Lâm Tri Dạng.
Nụ cười trên môi tràn ra, Lâm Tri Dạng hài lòng với sự bám người của giáo sư Úc. Nhưng cũng không muốn chị chân trần đứng trên đất. Cúi đầu nhẹ chạm trán Úc Triệt, thể hiện sự đồng ý, sau đó ôm vào phòng: "Ôm công chúa cũng tính là ôm đúng không?"
Cơ thể nhẹ đi, vòng tay qua cổ Lâm Tri Dạng, hít vào vai như sự đồng ý.
Chỉ có mùi hương Lâm Tri Dạng mới khiến cô yên bình.
Tuy nhiên, hương gỗ nhẹ nhàng ẩn trong chiếc áo tay ngắn làm cô u ám.
Kể từ khi cô bảo không thích nến thơm, Lâm Tri Dạng không đốt ở đây nữa.
Nhưng khi về nhà lại sẽ đốt, trước khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-xuyen-tiem-noan/3553758/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.