Căn phòng đơn giản hiện đại lại vô cùng quạnh quẽ, ngọn đèn bàn mở sáng ấm áp sưởi ấm một mảnh. Úc Triệt dựa vào đầu giường, trên tay mở cuốn sách <Đệ tứ mạc> -- quyển thứ 4 của Lâm Tri Dạng.
Bên trong chứa đựng cuộc sống, sự trưởng thành cùng những suy nghĩ của cô, cũng như các mẫu chuyện nhỏ kỳ lạ, kèm theo đó là các tác phẩm mà cô chụp được.
Đây không giống một cuốn sách, nó càng giống như một "liều thuốc", như thứ có thể chữa lành mọi thứ, làm thời gian yên lặng lưu động, cùng nhau đọng lại giữa những hàng chữ.
Nàng đã đặt nó từ trước khi phát hành, không muốn uổng phí đọc hết một lần, nên mỗi ngày chỉ đọc vài trang. Mãi đến khi đọc được hai phần ba, Lâm Tri Dạng mới nguyện ý chân chính đưa cho nàng một bản.
Món quà muộn màng kia, đã được nàng cẩn thận bao giấy lại, đặt trên giá sách cao nhất của tủ sách, giống như là sưu tập được một cuốn sách quý vừa phải đổi với một cái giá rất lớn.
Trong đó có lời chúc hay nhất của Lâm Tri Dạng.
"Mọi mong muốn đều trở thành sự thật."
"Mãi mãi yêu chị Dạng."
Mãi mãi là rất xa đúng không?
Có lẽ chỉ cần có thể ở bên Lâm Tri Dạng, niềm vui ngắn ngủi đến mấy cũng có thể so với vĩnh hằng.
"Ngày 9 tháng 10, vừa mới vào thu làm sao lại có sông băng được chứ.
Bởi vì tính toán đi du lịch, dự định sẽ tặng trước quà sinh nhật cho Kiều, nhưng Kiều nói, ngày đó nếu không đi, liền ở buổi tiệc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-xuyen-tiem-noan/279217/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.