người dịch: idlehouse
Từ phần mềm 2 chiều trên máy vi tính lúc ban đầu cho đến hệ thống huyễn thực của hiện nay, độ khó của việc giải mã ngày một tăng hẳn lên. Phương Trì cũng đã từng học công nghệ máy tính, tuy tự nhận trình độ của bản thân chỉ tầm tầm, nhưng ít nhiều gì cũng là người trong ngành. Người ta nói, người trong nghề nhìn hiểu (người ngoại đạo không thông),cô nhìn vào vẫn có thể hiểu được.
Chỉ mới xem có một lần duy nhất mà đã có thể giải mã được Rạn Băng, nếu như Tạ Vi Thời không khoác lác, thì tức là chàng chính là một đại thần thâm tàng bất lộ với trình độ sánh được với cả Guest. Trong giới này, không ai không biết Guest tài tình nhất ở chỗ từ xưa đến nay anh ta chưa từng thất bại khi giải mã. Ngày xưa, trong giải đấu hacker thế giới, Pwn2Own, so với T.N.T thiện giải phòng thủ, Creeper với phong cách dữ dội cuốn lấp, thì sức tấn công thần tốc và nhẹ nhàng nhưng chí mạng của Guest đã tạo nên tác dụng mấu chốt nhất. Chỉ có điều, một Tạ Vi Thời xuất thân ngành y, chưa từng theo học công nghệ máy tính một cách chính quy, có thể sở hữu trực giác như của Guest ư?
“Đừng nói anh là Guest chứ?” Phương Trì trêu.
“Cô cảm thấy giống không?” Tạ Vi Thời vẫn một vẻ núi Thái Sơn có sụp đổ mặt vẫn tỉnh bơ, hệt như vừa mới rồi, rõ ràng chàng chưa thoát ra được khỏi game, nhưng vẫn khăng khăng chống chọi một mình.
“Guest sa sút đến độ thành thanh niên quạ……..” Phương Trì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-nuoc-mat-va-lang-cam/1841475/quyen-1-chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.