người dịch: idlehouse
Hạt giống của Rạn Băng rất nhỏ, nếu không sẽ không thể dùng một thiết bị hạn chế dung lượng như u-disk để phát tán nó offline. Nhưng chính vì để có thể sản xuất nó nhỏ như vậy, nên người sản xuất ra nó đã từ bỏ ý định làm nó thành một phần mềm độc lập, mà để nó phải lệ thuộc vào Maandala. Chỉ có môi trường chuyển tải của Maandala mới có thể thả cho hạt giống được tự do sinh sôi, trở nên một trải nghiệm và lượt xem gọi là Rạn Băng.
“Anh muốn xem thật sao?”
“Muốn xem thật.”
“Tôi mới nghe qua mà đã thành vậy, anh không sợ bất trắc?”
Tạ Vi Thời đứng lên nhìn cô, cười khiến người ta loá mắt: “Cô không tin tưởng tôi, hay là không tin tưởng bản thân?”
Phương Trì ngẩn người.
Cô có thể thấy rõ nỗi khiếp sợ sâu trong thâm tâm của cô đối với Rạn Băng.
Cô không hề hoài nghi khả năng tự kiềm chế của Tạ Vi Thời. Đêm hôm qua, trong cơn nửa tỉnh nửa mê, cô đã nhìn thấy Tạ Vi Thời bóp cò bắn xuyên qua con mắt còn lại của Lút Cán. Khẩu súng con con đó, nhắm trúng đích đã rất khó khăn rồi, đừng nói gì đến khoảng cách xa như vậy. Luyện được độ chính xác như thế, nếu như bản thân không có kỷ luật cực cao và khả năng tự khống chế cao, cơ bản sẽ không làm nổi.
Nhưng thứ này chính là Rạn Băng. Cho dù một loại ma tuý tầm thường hơn đi nữa, nó cũng vẫn có khả năng huỷ hoại ý chí của một người kiên định, đừng nói gì Rạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-nuoc-mat-va-lang-cam/1841474/quyen-1-chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.