người dịch: idlehouse
Tạ Vi Thời trông thấy Phương Trì nằm dưới sàn. Trên đầu cô đeo kính huyễn thực hiệu O, mái tóc dài rối đầy bụi bặm, tán loạn trên mặt đất. Cơ thể cô càng khiến người ta không nỡ nhìn. Áo đã bị xé rách bươm, để lộ áo lót màu trắng. Quần phía dưới cũng đã bị lột mất, chỉ còn chừa lại quần lót nhỏ xíu màu trắng. Cả thân hình cô co quắp, thỉnh thoảng co giật. Làn da trắng nõn đâu đâu cũng loang lỗ vết bầm và vệt dơ.
Chàng di chuyển ánh mắt. Sau khi chàng nghe thấy tiếng cô thét thì mới tìm đến đây. Tiếng thét kiểu đó khiến chàng quặn thắt ruột gan. Ấn tượng của chàng về Phương Trì không tốt lắm. Trông mặt cô lúc nào cũng u uất, đầy tâm sự; ăn nói và hành động cũng toàn kiểu kỳ lạ, thường mang đến cho chàng cảm giác cô tự cho mình là đúng, lúc nào cũng đầy sức áp bức. Nhưng càng tiếp xúc với cô nhiều hơn, càng đánh hơi được một bầu khí rất đặc thù—-một bầu khí rất kỳ lạ, một hơi thở nương theo sự chết mà sinh ra. Tựa như đoá lan thuỷ tinh sinh trưởng ở những nơi tối tăm, vô cùng đẹp đẽ, nhưng lại vô cùng yếu ớt. Chàng thật sự không ngờ cô sẽ đến cứu Phi Phi. Chuyện lấy trứng chọi đá, trong đầu Phương Trì chẳng lẽ còn không rõ nữa sao?
Phương Trì bị chấn thương trong hệ thống thần kinh, đau đớn Rạn Băng đem đến cho cô, sẽ lớn hơn so với người thường rất nhiều. Trong tay Lút Cán có hạt giống của Rạn Băng, có thể tra tấn cô đến mất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-nuoc-mat-va-lang-cam/1841469/quyen-1-chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.