người dịch: idlehouse
Lúc Tạ Vi Thời quay lại thư viện, đã qua giờ đóng cửa, cả toà nhà tối om, đương nhiên Phương Trì không thể nào ở bên trong. Tạ Vi Thời ghé quán cà phê Paradiso, cũng không thấy bóng dáng của Phương Trì. Chàng mơ hồ cảm thấy có gì không đúng. Phương Trì khăng khăng bám riết cái hạt giống của Rạn Băng, chắc không đến nỗi lừa lấy một cái di động của chàng rồi chơi trò mất tích. Phương Trì khác với chàng. Chàng có thể mất tích một cách gọn đẹp, Phương Trì lại là một chuyên viên lưu trữ trong trung tâm nghiên cứu bảo mật thông tin, chạy đường nào cũng để lại tông tích.
“Ơ, anh lại quay lại nữa à?” Ti Tư gặp mặt chàng lần nữa, mừng rỡ. “Tìm cái chị ban nãy ạ?” Cô ta đã sớm nhận ra, quan hệ giữa Tạ Vi Thời và cô gái kia không thân thiết lắm, chắc chắn không phải là quan hệ bạn trai bạn gái.
Tạ Vi Thời gật đầu, “Có thấy cô ấy không?”
“Dạ không. Anh chị rời quán xong không thấy chị ấy quay lại nữa.” Ti Tư khẳng định.
“Cho tôi mượn di động một chút được không?”
Người khiến tim rung rinh lại tìm cô ta mượn di động, Ti Tư đương nhiên cầu còn không được, mở khoá máy đưa ngay cho chàng.
Tạ Vi Thời gọi thẳng vào số di động của mình. Máy nhanh chóng được bắt, nhưng điều khiến chàng bất ngờ là, người bắt máy không phải Phương Trì mà là Đinh Phi Phi.
“A lô? Ai đó?” Giọng của cô nhỏ vô cùng bất an.
“Anh đây, Tạ Vi Thời.”
Đầu bên kia, Phi Phi đỏ mắt lên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-nuoc-mat-va-lang-cam/1841468/quyen-1-chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.