Di?
Lưu Ngọc giật mình nghe được, thoáng chốc có chút thất thần. Loại lời ngon tiếng ngọt ghê tởm này y cũng có thể nói ra, nhưng mắt thấy Bích Linh vẻ mặt còn thực sự nghiêm túc, tim y đập càng ngày càng gấp.
Từ nhỏ đến lớn luôn là một mình tự cố gắng, chưa từng có người nào nói qua sẽ bảo vệ y. Lưu Ngọc giãy dụa đấu tranh một hồi, cuối cùng nhịn không được hỏi:
“Ngươi có hiểu được thích là ý tứ gì không?” Bích Linh kỳ quái nhìn y, đương nhiên đáp lại:
“Chính là mỗi ngày trảo ngư cho ngươi a” rồi mới lại hí hí con ngươi, hiện ra thái độ cực vừa lòng, thì thào lẩm bẩm:
“Đi ra ngoài liền có ngư để bắt”
Ách………
Quả nhiên, gia khoả này căn bản tuyệt không hiểu được!
Lưu Ngọc nhẹ nhàng thở ra, rồi lại hơi có điểm mất mác, nói không lên trong lòng là tư vị gì. Chờ y hồi phục tinh thần đã bị Bích Linh kéo vào phía trong khe nứt màu đen.
Thiên toàn địa chuyển (trời đất quay cuồng)
Lần thứ hai mở to mắt nhìn, chỉ thấy trước mặt một mảng cây xanh tươi tốt, ngờ ngợ như là rừng cây ở vùng ngoại ô thành Dương Châu.
Cuối cùng lại thấy ánh mặt trời rồi ( thoát khỏi hoàn cảnh đen tối)
Lưu Ngọc trong lòng kích động không thôi, nghĩ đến chình mình như thế nhiều ngày chỉ được gặm trái cây, ý niệm đầu tiên trong đầu là phải đi bắt ngay hai con cá, mà tâm tư Bích Linh dường như cũng giống vậy, lập tức tiến ra vùng phụ cận tìm nguồn nước. Lưu Ngọc thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-mon-ta-dao/121522/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.