Lưu Ngọc bị đánh ngã mấy lần, ruốt cuộc ép buộc bỏ đi trong lòng tà niệm. giống như mấy ngày trước đây vậy, tuỳ tiện tìm một góc oa một đêm. Kết quả buổi sáng ngày hôm sau tỉnh lại, vừa mới mở to mắt, liền đối diện với khuôn mặt lạnh lùng của Bích Linh.
“Thạch, Tảng đá ca” Lưu Ngọc lắp bắp kinh hãi
“Ngươi thức dậy thực sớm”
“Ân” Bích Linh gật gật đầu, chớp mắt cũng không chớp, nhìn thẳng Lưu Ngọc. Lưu Ngọc bị nhìn đến chột dạ không thôi, hoang loan rối loạn trừng to mắt. Bích Linh lại nâng tay niết trụ (dùng ngón cái vân vê) cằm y, bắt buộc y cùng chính mình đối diện, cách một hồi lâu, rồi mới nghiêng thân về phía trước, thật mạnh hôn Lưu Ngọc.
“Ngô…..” Lưu Ngọc tránh né không kịp, tự nhiên vừa vặn bị hôn. Trải qua một phen tranh đấu sinh tử, Bích Linh mới ly khai, nhẹ nhàng chụp vỗ đầu y nói:
“Tốt lắm, ta đến bên dòng suối trảo ngư” Nghe kia ngữ khí, quả thực tựa như vừa hoàn thành một nhiệm vụ thông thường.
“ Khụ, khụ, khụ…..” Lưu Ngọc lui ở trong góc há mồm thở dốc, lại hối hận chính bản thân mua dây buộc mình. Sớm biết thế này sẽ không nói chuyện ma quỷ cái gì tình nhân hôn môi, hiện tại tốt rồi, lấy người nào đó tính tình cổ quái mà nói, sau này khẳng định mỗi ngày đều phải chết muốn sống hôn lên một phen
Ô, ô, y thầm nghĩ chiếm một út tiện nghi thôi mà, không tính toán đền bồi thường bằng tính mạng của mình đâu.
Tại thời điểm Lưu Ngọc đang sầu lo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-mon-ta-dao/121521/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.