*manh khí trắc lậu: xào từ câu ‘bá khí trắc lậu’, nghĩa là cực kỳ cực kỳ moe
Vừa xuống máy bay, Kiều Mạt đã cảm nhận được hương vị biển cả tươi mát trong không khí phả vào mặt. Hải Thành là một trong số ít thành thị không nhiễm khói bụi, Kiều Mạt nghe thấy mùi nước biển thân thuộc, tâm trạng phấn khích như đứa trẻ.
Hai người ngồi trên xe đưa rước của sân bay, xuất phát đến làng du lịch ven biển. Xe chạy tới một bến tàu, Kiều Mạt theo Kim Trăn và tài xế lên một ca nô. Nửa tiếng sau, ca nô đến một hòn đảo nhỏ.
Bấy giờ Kiều Mạt mới biết cái gọi là “đặt một làng du lịch ven biển” của Kim Trăn kỳ thực chính là bao trọn một hòn đảo. Tài xế đưa hai người đến biệt thự nghỉ mát xong thì rời đi, thế là trên đảo chỉ còn Kim Trăn và Kiều Mạt.
Hòn đảo không lớn, cả đảo chỉ có vài ba biệt thự nhỏ, còn lại toàn bãi cát. Kiều Mạt hưng phấn lượn một vòng trong biệt thự, đoạn lao vào lòng Kim Trăn, nói:
“Kim Kim, trong tủ lạnh có quá trời thức ăn luôn, nhưng em không biết nấu.”
Kim Trăn vỗ mông Kiều Mạt, cười bảo: “Đói cũng không đến phiên em.”
Kiều Mạt cười cong cả mắt: “Biết Kim Kim hiền huệ nhất mà.”
Kim Trăn khẽ siết vòng tay đang ôm eo Kiều Mạt, cúi đầu thì thầm vào tai cậu:
“Nếu còn xài từ lung tung thì tử hình em ngay tại đây luôn, dù sao ở đây cũng không có ai.”
Nghe vậy, hai mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ve-phuong-phap-an-kim-dan-chuan-khoi-chinh/1964854/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.