Kiều Mạt thu hồi nguyên thần, giả đò đứng đắn chỉnh lại quần áo, gọi vào số điện thoại phòng Ô Mãn, Ô Mãn nhận được điện thoại thì chạy tới ngay.
Vừa vào cửa, thấy dáng vẻ hồng hào sáng láng của Kiều Mạt là biết cậu đã đột phá, Ô Mãn cười nói:
“Chúc mừng điện hạ.”
Kiều Mạt cười gật đầu, hỏi: “Hôm nay Kim Kim có tới không?”
“Hôm nay?” Ô Mãn hơi ngớ ra, sau đó mở miệng: “Điện hạ, đừng nói ngài tưởng mình chỉ tu luyện một ngày nha?”
Kiều Mạt nghe vậy thì sửng sốt, hỏi: “Chả lẽ không phải?”
Ô Mãn cười bảo: “Đời nào có thể, trong quá trình bế quan tu luyện đúng là dễ lẫn lộn thời gian mà, điện hạ, ngài đã bế quan tròn một tuần rồi. Mới dùng một tuần đã đột phá, tốc độ của ngài đã là…”
Mấy lời kế tiếp của Ô Mãn, Kiều Mạt hoàn toàn không nghe lọt, nghe cái tin một tuần đầy bất ngờ xong thì lập tức hỏi:
“Kim Kim đâu? Lâu như vậy rồi, ảnh tới tìm ta thì biết làm sao, chẳng lẽ ngươi đuổi cả ảnh đi?”
Thấy gương mặt kích động không thôi của Kiều Mạt, Ô Mãn liền bảo:
“Điện hạ, Kim tổng chỉ ghé qua một lần, hai bữa trước tôi nói với anh ta rằng ngài đang tu luyện, anh ta nhờ tôi nhắn với ngài là nhà có việc, về Bắc Kinh trước.”
Kiều Mạt: …
Nom vẻ mặt thoáng cái ngẩn ngơ và ánh mắt không hề che giấu nỗi thất vọng của Kiều Mạt, Ô Mãn thấy hơi đau lòng.
Aiz, phải chăng điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ve-phuong-phap-an-kim-dan-chuan-khoi-chinh/1964836/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.