~ Nhiều khi, chạy trốn chưa hẳn sẽ trốn mãi được ; đối mặt chưa hẳn đã đau như suy nghĩ ~
______Black An.Jell___________
Qua năm mới, tôi chính thức bước sang tuổi 18 _ cái tuổi mà người ta vẫn hay gọi là đẹp nhất của con gái.
Mẹ tôi tuy là một người hiện đại nhưng vẫn mê tín, kiểu thích đi xem bói, đi cầu may các kiểu. Không hiểu mẹ làm sao, hôm nọ còn lôi xềnh xệch tôi đi xem bói cùng. Aiiiiii...
Cái hoạt động tôi xem là rất vô bổ này được Khánh và Phương cổ vụ ủng hộ nhiệt tình.
Tôi cũng kiên nhẫn đi theo mẹ, cái tôi đúc kết được sau hai tiếng ròng rã nghe phán là năm nay vận mệnh của tôi sẽ biến đổi vô cùng mạnh mẽ.
Tôi vứt điều đó ra sau đầu ngay từ lúc bước ra khỏi nhà thờ.
Còn vài tháng nữa tôi sẽ thi tốt nghiệp. Tôi sẽ chọn thi khối B (Toán - Hóa - Sinh) và cố gắng để vào được trường Đại học Y Hà Nội để theo đuổi ước mơ làm bác sĩ.
Nói ra thì hơi ngại một xíu xịu xìu xiu. Hehe. Về lí do tại sao tôi muốn làm bác sĩ.
Tôi suy nghĩ một cách nghiêm túc trong thời gian lâu thật là lâu, khoảng 3 ngày:))). Kinh doanh thì mệt lắm, cứ nhìn chị họ tôi đi thì biết, ngoại giao, tiền vốn, marketing,... xoay mòng mòng cả đầu, nghĩ thôi đã oải rồi. Cho nên tôi chọn bác sĩ.
Bố tôi bảo: "Mày là ma nữ yêu tiền!"
Mẹ gật đầu tán thành.
________________Black An.Jell_________________
6 tháng sau...
Tôi đã qua vụ thi tốt nghiệp THPT Quốc gia. Kết quả khá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-la-soai-ca/70200/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.