Ba ngày sau, tình hình có vẻ khá hơn rất nhiều, hắn đã có thể ngồi dậy ăn uống bình thường, bất tiện ở chỗ xương đùi gãy cần nhiều thời gian để phục hồi. Nói nhỏ nha, từ hôm nọ tới giờ, tôi cứ mắng thầm tên nào đã đâm phải hắn, giờ mà gặp được, để xem tôi đánh hắn ra sao! Hứ!
Tôi nhờ một bạn học thân thiết giả vờ điểm danh trên lớp hộ, ở trong bệnh viện với hắn tới 8-9 giờ mới đến trường.
Hắn vừa ngủ dậy, ngồi dậy, xoa xoa đầu tôi cười: "Sợ lắm phải không?"
Tôi gật mạnh đầu, kiên quyết bỏ tay hắn ra khỏi đầu mình,
- "Những gì mày nói đừng tưởng tao không biết nhé! Trong cơn hôn mê vẫn nghe được gần hết đấy! Nhớ kĩ này, từ nay về sau, dù xảy ra bất cứ chuyện gì cũng không được sợ nghe chưa? Có mày ở đây, tao nhất định sẽ về mà"
Tôi cười tươi nhìn hắn, không nói gì, chỉ yên lặng nhìn thôi...
Một lúc sau, tôi mới mở cặp lồng, múc lên một bát cháo, vừa thổi vừa nói: "Ừ, biết rồi. Nhanh khỏe lên để kiếm tiền nuôi tao chứ. Hehehehe"
Ai kia ngoan ngoãn ăn cháo, không ho he câu nào. Thế mà vừa ăn xong, kêu tôi đi lấy laptop để xử lí công việc tồn đọng suốt mấy ngày nay, và, đuổi thẳng cổ tôi đi học.
___________Black An.Jell________________
Một thời gian sau, khoảng 3 tháng.
Hắn đi làm bình thường trở lại, guồng quay cuộc sống lại như trước. Mội tội, tình địch kéo đến ngày càng nhiều. Mấy vụ nhỏ nhỏ thì khỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-la-soai-ca/2326843/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.