Nước mắt của Lâm Hạ chưa kịp khô, cả khuôn mặt là nỗi bàng hoàng kinh ngạc: “Nghiêm Tài Quân, anh đang làm cái gì thế?!”
Nghiêm Tài Quân lấy ra giấy tờ chứng nhận: “Thẩm Chấp Hòa liên quan tới tội hối lộ, là đối tượng bị bắt tiếp theo.”
Lời nói như con dao khoét sâu vào trái tim hoang tàn của Lâm Hạ, cô mù mờ nhìn về phía Thẩm Chấp Hòa.
Thấy anh ngầm thừa nhận mà cúi đầu xuống: “Xin lỗi Hạ Hạ, anh vẫn không thể giúp em nhìn thấy chủ tịch Lâm được.”
Lâm Hạ giật mình, cuối cùng cô đã hiểu mấy ngày Thẩm Chấp Hòa biến mất là để làm gì.
Cô nghẹn ngào lắc đầu: “Anh không hề có lỗi gì với em cả…”
Thẩm Chấp Hòa bị áp giải, chật vật đến không thể nhìn nỗi, nhưng khi nhìn về phía Lâm Hạ lại nở nụ cười dịu dàng: “Đừng lo lắng, anh…”
Anh ấy còn muốn nói thêm cái gì đấy, lại bị công an Hải Thành mạnh bạo áp giải lên xe.
Nghiêm Tài Quân nhìn thoáng qua bia mộ của vợ chồng nhà họ Lâm, lúc đi ngang qua Lâm Hạ có nói: “Hãy nén bi thương.”
Sau đó vội vàng lên xe, nhanh chóng đuổi theo sau.
Đèn đỏ của phía sau ô tô khiến mắt Lâm Hạ nhức nhối, cơn gió mùa đông rét buốt thổi bay tia ấm áp cuối cùng.
Lúc này đây, Lâm Hạ hoàn toàn rơi vào cảnh cửa nát nhà tan, lẻ loi đơn côi một mình.
Cô đứng cứng ngắc một chỗ trước mộ ba mẹ, lau hết nước mắt trên mặt, sau đó đi tìm Tần Hoài…
Buổi chiều ba ngày sau, cuối cùng Lâm Hạ mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-la-canh-sat-chim/5241040/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.