Đầu Lâm Hạ trống rỗng, bên tai lặp đi lặp lại lời nói của Nghiêm Tài Quân: “Tử hình.”
Mặt cô cắt không còn giọt máu: “Không thể nào… Tần Hoài đâu? Anh ta vì sao không nói cho tôi biết hôm nay có phiên tòa?”
Mặt Nghiêm Tài Quân không có cảm xúc: “Là tôi bảo cậu ấy không nói cho cô.”
“Cho dù cô tới hay không tới, kết quả cũng không thay đổi được gì. Kể cả cô có kháng cáo bao nhiêu lần kết quả cũng không thay đổi. Vậy nên dù cô không muốn cũng phải chấp nhận.”
Lâm Hạ không thể tin được: “Nghiêm Tài Quân, đó là ba tôi! Sao anh…sao anh có thể để tôi bỏ lỡ phiên tòa xét xử?!”
Có khả năng đây là cơ hội cuối cùng để cô gặp ba!
Đột nhiên nghe tin dữ, phổi cô đau nhói như bị hàng trăm con dao đâm từng nhát, hô hấp của Lâm Hạ ngày càng gấp rút, trước mắt cô tối sầm, cuối cùng ngã xuống đất, ngất đi.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, Lâm Hạ bị tiếng chuông điện thoại đinh tai nhức óc đánh thức.
Phát hiện bản thân đang ở phòng ngủ trong khách sạn, xung quanh không có ai, chỉ có một tờ giấy ghi chú dán trên hộc tủ: “Nghỉ ngơi cho tốt.”
Là chữ viết của Nghiêm Tài Quân.
Lâm Hạ ngạc nhiên, sau đó nhận cuộc gọi.
Không nghĩ tới bên đầu dây bên kia là giọng nói quen thuộc đang gọi tên cô: “Hạ Hạ…”
Mắt Lâm Hạ đỏ lên: “Ba!”
Cô có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu.
“Con không cần gấp gáp, trước tiên nghe ba nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-la-canh-sat-chim/5241039/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.