Ngày hôm sau, tôi đi làm ở cửa hàng tiện lợi.
Tiểu Thu ngạc nhiên nhìn tôi: “Cậu thật sự nghĩ kĩ rồi à, muốn làm nhân viên thu ngân à?”
"Nhân viên thu ngân thì làm sao? Đừng coi thường người làm việc nữa." Tôi khó chịu nhìn cô ấy, cầm túi xách rồi đi ra ngoài.
Khi rời khỏi chung cư, tôi nhìn thấy bóng dáng của Phó Hoài.
Thành thật mà nói, tôi gần như có một cái bóng tâm lý.
“Đi đâu?” anh ấy hỏi.
“Đi làm.” Tôi nói.
“Anh tiễn em nhé.” Anh ấy ân cần mở cửa xe cho tôi.
“Không cần đâu.” tôi chỉ về phía bên kia đường, “Nơi làm việc của tôi ở ngay bên kia đường, tôi đi bộ dễ dàng hơn.”
Ở đây chúng tôi không được phép quay xe lại nên nếu để anh ấy đưa đi thì có lẽ anh ấy sẽ không đi nhanh được như tôi.
“Vậy tôi đi bộ cùng em.” Phó Hoài trầm ngâm nói.
Cái nhìn thân thiện của anh ấy làm tôi ngạc nhiên, "Anh rốt cuộc muốn làm gì?"
"Tôi tôn trọng em." Anh ấy cười khúc khích, và tôi cảm thấy nổi da gà.
"Sao cũng được... tùy anh." Dù sao thì tôi cũng sẽ không cho anh ta cơ hội này.
Ở bên Phó Hoài, ngoại trừ không được tôn trọng, còn không có chính mình.
Quan trọng hơn, tôi không thể hòa nhập vào giới của anh ấy chút nào.
Nói thẳng ra thì tôi và anh ta hoàn toàn thuộc hai thế giới khác nhau.
Hiện tại anh ta vướng bận như vậy, có lẽ anh ta với tư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-phu-nhi-dai-cua-toi/3469620/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.