Editor: Hướng Nhật Quỳ
Lục Hoài Du nói ra suy nghĩ của mình một cách tỉ mỉ, sau khi Chung Minh Cẩn nghe xong thì lập tức liên tưởng đến hình ảnh.
Hơn nữa không chỉ có cảnh ngắm hoàng hôn, ngoài ra, trong thế giới nhỏ bé ở một góc ban công này, nó còn có thể cùng Lục Hoài Du mùa xuân ngắm hoa, mùa đông ngắm tuyết, mùa hè hóng mát.
Bên nào cũng khiến người khác sung sướng hơn cả.
Đến khi phát hiện mình đã nghĩ quá xa, Chung Minh Cẩn lại không khỏi lắc đầu rồi nhìn nhà gỗ nhỏ ngay trước mắt. Dựa theo suy nghĩ của Lục Hoài Du, nếu nó ngồi trên xích đu hoặc trên ghế dựa ở tầng hai nhà gỗ thì e rằng nhiều lắm cũng chỉ có thể ngắm tuyết vào mùa đông, còn phải là đợt tuyết rơi vào đầu năm nay mới được.
Sau đó chắc nó có thể khôi phục lại hình thể như thường rồi.
Lục Hoài Du thấy nó đột nhiên lắc đầu thì cho rằng nó không muốn, bèn chớp mắt hỏi: “Không tốt sao?”
“Không tốt cái gì?” Chung Minh Cẩn nhất thời chưa phản ứng.
Lục Hoài Du khịt mũi tỏ vẻ tủi thân: “Thì vừa rồi tao nói chuyện cùng nhau ngắn hoàng hôn đó, hóa ra mày không có chăm chú nghe.”
“Tôi có chăm chút nghe.” Chung Minh Cẩn đi hai bước về phía Lục Hoài Du, thoáng chút bối rối: “Hơn nữa không chỉ ngắm hoàng hôn, mùa đông ngắm tuyết cũng được.”
“Được đó.” Lục Hoài Du nghe xong thì giống như trở mặt, lập tức cười đến cong tít cả mắt: “Mày thích căn nhà nhỏ này chứ?”
“Rất thích.” Chung Minh Cẩn đảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-duoc-gio-lon-thoi-toi/1795782/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.