Editor: Hướng Nhật Quỳ
Điểm ấy, Lục Hoài Du rất tán thành. Từ nhỏ anh đã có thể nhìn thấy ma quỷ nên quả thật đã trải qua rất nhiều chuyện tồi tệ. Nhưng anh cũng từng gặp những ‘người’ tốt bụng không phải người, chẳng nói đâu xa, Chu San San và mấy chị em của cô nàng đều là người rất đơn thuần.
“Vậy bây giờ phải làm sao?” Lục Hoài Du hỏi.
Nếu chỉ là anh không nhìn thấy gì, thì có thể nói do năng lực của anh không đến nơi đến chốn. Nhưng lần này cộng thêm hành động của Chu San San và cảm giác của người tí hon mà vẫn chẳng phát hiện được điều gì bất thường thì chỉ có thể nói nó vốn không có sự bất thường nào cả.
Người tí hon vô cảm nói: “Chúng ta chỉ giải quyết những thứ không khoa học.”
“Tao biết rồi.” Lục Hoài Du gật đầu đáp, đồng thời thấy hơi tiếc nuối: “Tiếc là không thể kiếm được tiền làm thêm.”
Cũng đâu phải anh thiếu thốn chút tiền này, chẳng qua cảm giác kiếm tiền với người tí hon hoàn toàn khác với cảm giác mà lúc thường một mình anh làm việc để kiếm tiền.
Chung Minh Cẩn: “Dựa theo luật lệ, anh có thể thu chút tiền vất vả mà.”
“Thôi.” Lục Hoài Du nhìn người tí hon đang đứng trên bồn rửa, chợt cảm thấy cứ đứng nói chuyện thế này cũng rất vui, bèn hỏi: “Chúng ta nghỉ ngơi trong nhà một lát, hay là giờ ra ngoài luôn?”
“Bây giờ ra ngoài đi.” Chung Minh Cẩn nói: “Về nhà sớm.”
Lục Hoài Du: “Được.”
Sau khi ra ngoài lần nữa, anh nói thẳng với đôi vợ chồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-duoc-gio-lon-thoi-toi/1795776/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.