*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Editor: Hướng Nhật Quỳ
Lục Hoài Du rũ mắt một hồi lại nói: “Lúc trước Hàn Bắc Đình kể với em rằng trước giờ chị đều không tin những chuyện này.”
Chị Từ cười khổ: “Bọn chị cũng hết cách rồi. Lần đó tuy nó đã ổn, nhưng suốt một khoảng thời gian dài vẫn gặp ác mộng nên bọn chị chỉ có thể nói cho nó biết những thứ ấy không tồn tại. Sau một thời gian dài thì nó cho rằng trong nhà trừ nó ra, chị và ba mẹ đều kiên quyết theo chủ nghĩa duy vật.”
Không rõ Lục Hoài Du đang nghĩ tới điều gì, vẻ mặt chợt hốt hoảng, tuy sau đó đã khôi phục nhưng vẫn có chút nao nao: “Chờ Hàn Bắc Đình tỉnh lại rồi nói sau.”
“Được.” Chị Từ rất biết nhìn mặt đoán ý, thấy Lục Hoài Du không muốn nói nhiều bèn dừng những lời vốn muốn nói lại, thậm chí còn thân thiết hỏi: “Chị thấy cậu hơi mệt rồi, có muốn nghỉ ngơi một lát không? Bên cạnh có phòng cho khách đã dọn dẹp sẵn, để Bắc Đình ở đây cho chị trông coi là được rồi.”
Lục Hoài Du quay đầu nhìn Hàn Bắc Đình, hồn phách và cơ thể vẫn đang tiếp tục dung hợp, chẳng qua chỉ chậm hơn trước đó một chút. Dựa theo tiến độ này, chắc phải mất chút thời gian nữa cậu mới tỉnh lại, bèn gật đầu đáp: “Vâng ạ.”
Sau khi theo chị Từ đến phòng khách, Lục Hoài Du chỉ nghe chị dặn mình mấy câu gì đó. Nhưng anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-duoc-gio-lon-thoi-toi/1795772/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.