Editor: Hướng Nhật Quỳ
Chung Minh Cẩn bị trùm kín cả đầu, cho rằng Lục Hoài Du đang có gì đó không muốn cho nó xem. Nhưng đợi một hồi vẫn chẳng nghe thấy giọng của anh hay âm thanh nào khác, bèn thử thăm dò kéo tấm chăn đang phủ kín cả người nó xuống.
Đối với cơ thể hiện tại của nó thì tấm chăn thật sự quá lớn, nó lại bị trùm bên trong hồi lâu, cuối cùng cũng ló đầu ra.
Kết quả vừa ló ra đã thấy Lục Hoài Du ngồi bên giường, chắc là đang ngẩn người?
Chung Minh Cẩn không khỏi buồn bực hỏi: “Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì sao?”
“Đâu có, chỉ đùa với mày thôi.” Lục Hoài Du lúng túng quay mặt đi không nhìn người tí hon, cảm thấy hành động vừa rồi của mình thật là ấu trĩ.
Nhưng nhớ lại khi nãy, trong lúc vô tình anh đã trông thấy bộ dáng người tí hon vừa chui từ trong ổ chăn ra. Một lát sau, anh lại không nhịn được mà quay đầu, vươn tay kéo vạt áo hơi trượt xuống của người tí hon rồi vuốt lại chỏm tóc ngố trên đầu nó.
Chung Minh Cẩn dõi theo động tác vuốt vuốt trên đầu mình: “Không có gì thì chúng ta rời giường đi, xử lí xong mấy chuyện của anh ta rồi đến chỗ làm việc của anh.”
“Không cần đến chỗ làm việc gấp đâu, tao đã xin nghỉ rồi.” Lục Hoài Du nói: “Chẳng qua cậu ấy gặp chút chuyện rắc rối thôi.”
Chung Minh Cẩn hỏi: “Làm sao vậy?”
“Tối qua cậu ấy nhập viện, đoán chừng lúc này đang có không ít phóng viên trông coi ngoài bệnh viện rồi.” Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-duoc-gio-lon-thoi-toi/1795771/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.