Editor: Hướng Nhật Quỳ
Lúc anh hoàn thành nghi thức “trước khi ngủ phải nghịch điện thoại”, Lục Hoài Du vẫn y như hôm qua, chưa tới hai phút đã ngủ khò khò.
Nhưng lần anh không phải được ngủ thẳng giấc nữa, mà là bị Lâm Tuyền gọi điện đánh thức. Lục Hoài Du mơ màng nhìn thời gian, còn chưa tới 6 giờ cơ mà.
Lục Hoài Du dụi mắt rồi quay đầu nhìn bên cạnh giường, bên trên đã không còn bóng dáng của người tí hon. Anh đưa tay thăm dò vị trí của người tí hon, nhưng chỗ nằm của nó đã sớm nguội lạnh, cũng chẳng rõ đã dậy bao lâu.
Sau khi nhắn tin báo với Lâm Nguyên mình đã rời giường, Lục Hoài Du có phần đăm chiêu bước vào nhà vệ sinh.
Bởi vì có thể thấy được những thứ đó nên từ nhỏ anh chẳng có được giấc ngủ ngon, đừng nói giống như hai đêm nay vừa ngã đầu đã ngủ mất.
Nếu là buổi tối hôm trước thì còn có thể dùng lý do quá mệt mỏi nên về đến nhà là buông lơi để giải thích. Nhưng tối hôm qua vẫn như thế, Lục Hoài Du dù có ngốc đến mấy cũng biết chắc là không liên quan đến người tí hon.
Chỉ là chẳng biết người tí hon đã làm gì, hay do thể chất của người tí hon nữa, dù sao Chu San San đã hận không thể trốn khỏi nó thật xa rồi. Cách xa những thứ này, Lục Hoài Du cũng bớt chịu ảnh hưởng hơn. Chẳng qua dù là nguyên nhân nào, Lục Hoài Du cũng không định nghiên cứu kĩ càng, loại cảm giác có thể ngủ ngon cả đêm này đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-duoc-gio-lon-thoi-toi/1795761/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.