Editor: Hướng Nhật Quỳ
Từ ‘Nuôi’ này khiến Lục Hoài Du sinh ra cảm giác chột dạ khó hiểu, hệt như bị con mèo nhỏ nuôi trong nhà chất vấn rằng có nuôi thêm mèo khác nữa.
Nhưng nhóc dễ thương và Chu San San là một yêu tinh, một con ma, hơn nữa San San cũng đâu tính là mình nuôi.
Lục Hoài Du trừng mắt hỏi: “Mày biết sự tồn tại của San San?”
Lời vừa nói ra, anh mới ý thức được rằng mình đã hỏi một vấn đề ngu ngốc. Ban nãy anh còn đang ở cửa thì đối phương đã biết trên người anh bị Dẫn Uế Phù, sao không biết trong nhà còn có một con ma chứ?
Vì thế anh thay đổi vấn đề: “Mày biết em ấy tồn tại từ khi nào?”
Chung Minh Cẩn đáp: “Từ lúc mới tới.”
Lục Hoài Du nghĩ bụng, nếu Chu San San nghe nói như vậy, phỏng chừng sẽ sợ đến không thể duy trì cơ thể mất thôi. Lo lắng nhiều ngày qua, kết quả ngày đầu tiên người ta đã biết được sự tồn tại của cô.
Nhưng giờ đâu phải lúc để nói chuyện này, Lục Hoài Du nghiêm mặt giải thích: “Em ấy chỉ sống ở chỗ tao, không phải tao nuôi.”
Chung Minh Cẩn hơi nhíu mày: “Cô ấy không phải anh nuôi?”
Lục Hoài Du gật đầu thật mạnh: “Đương nhiên không phải!”
Chung Minh Cẩn khe khẽ thở dài.
Lục Hoài Du nhạy bén đọc ra được cảm xúc thông qua động tác nhỏ của nó, do đó cãi lại: “Tao lớn lên đã đủ đẹp trai, nhân khí cũng đủ tốt, không cần phải nuôi tiểu quỷ để tăng thêm vận may đâu. Huống chi một người bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-duoc-gio-lon-thoi-toi/1795760/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.