Editor: Hướng Nhật Quỳ
Đột nhiên bị nhỏ đi chỉ khiến cơ thể thêm bất tiện, chờ đợi mấy chục tiếng đồng hồ là đã hành hạ tinh thần rồi.
Đã hai ngày liên tục, Chung Minh Cẩn đều không sao ngủ được, chỉ lo chủ nhà trở về, phát hiện có một người tí hon núp ở ngoài rồi sau đó sẽ công bố với dân chúng về sự tồn tại của nó. Bất kể có bị người nọ tìm được hay không thì hậu quả cũng chẳng phải là thứ mà nó có thể giải quyết bây giờ.
Cũng may nó gặp Lục Hoài Du. Sau khi đối phương ngạc nhiên trong nháy mắt thì chấp nhận sự tồn tại của nó, chẳng những sắp xếp chỗ ăn chỗ ở cho, thậm chí còn dành cho nó sự tôn trọng nên có.
Dù Chung Minh Cẩn biết, vào lúc này trong lòng của Lục Hoài Du có lẽ cũng không xem nó như con người bình thường, thế nhưng vẫn cảm kích.
Phòng khách rất lớn, Chung Minh Cẩn đi một hồi mới đến ghế sofa. Cho dù là nhìn từ dưới lên, thì khuôn mặt kia của Lục Hoài Du vẫn trông rất cấp bách.
Chung Minh Cẩn ngửa đầu, nhìn chăm chú vào cặp mắt của Lục Hoài Du, nghĩ phải nghiêm túc nói tiếng cảm ơn với anh: “Cảm ——”
Hai từ chỉ kịp nói ra một nửa, còn chưa kết thúc đã biến đổi, bởi người nói chuyện đang được Lục Hoài Du bóp nách bế lên.
Từ khi Chung Minh Cẩn bắt đầu hiểu chuyện thì chưa từng được người khác bế như vậy nên nó lập tức bối rối, đến khi kịp phản ứng lại phát hiện mình đã nằm trên ghế sofa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-duoc-gio-lon-thoi-toi/1795757/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.