Editor: Hướng Nhật Quỳ
Buổi trưa Lục Hoài Du không ăn gì. Bầu không khí lúc này lại khá tốt, đồ cũng toàn là món anh thích nên không nhịn được mà ăn nhiều thêm.
Đến khi bỏ đũa xuống lại bắt đầu hối hận.
Kĩ năng diễn xuất của anh chẳng ra gì, cho nên vẫn luôn cố gắng làm thật tốt ở phương diện khác. Thân là một thần tượng, không có gì quan trọng hơn vóc dáng và nhan sắc.
Thể chất của anh cũng không phải là ăn không mập, anh lại không thích vận động nên để luôn luôn duy trì vóc người đẹp thì chỉ có thể chọn ăn ít.
Sau khi xem kịch bản với cảm giác tội lỗi mười phần, cuối cùng Lục Hoài Du quyết định nhìn sang Chung Minh Cẩn đang ngồi ngay ngắn trên tấm thảm, hỏi: “Mày muốn xem ti vi không?”
Chung Minh Cẩn khẽ lắc đầu.
“Vậy có muốn chơi game không?” Lục Hoài Du hỏi tiếp. Mặc dù kích thước màn hình với Chung Minh Cẩn mà nói chẳng mấy thân nhau, nhưng dù sao vẫn thú vị hơn là ngồi thế này.
Chung Minh Cẩn: “…”
Sợ nói lại lắc đầu, mà đối phương thì cứ hỏi có muốn đọc tiểu thuyết không, vì vậy nó nói: “Anh muốn làm gì thì đi làm đi, mình tôi ngồi đây được.”
“Thế cũng được.” Lục Hoài Du dời remote đến chỗ người tí hon có thể lấy được: “Remote ở đây, mày muốn xem ti vi thì tự mở nhé.”
Tiếp theo lại chỉ vào phòng tập thể hình bên cạnh: “Tao vận động trong đó, mày có gì thì gọi tao.”
Chung Minh Cẩn vốn muốn bảo không cần, nhưng nhìn cặp mắt trắng đen
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-duoc-gio-lon-thoi-toi/1795756/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.