Nói xong cô ta vội vã cầm lấy di động tôi đang đặt trên bàn lên, xác định không quay video rồi cô ta mới trả lại cho tôi.
Nhưng cô ta vẫn còn chưa yên lòng.
Cô ta đi tới quầy bar, nói với quản lý quán cà phê: “Xin chào, tôi bị mất một chiếc vòng cổ rất đáng giá, phiền anh trích xuất camera giám sát lúc nãy cho tôi xem với.”
Quản lý quán nhìn tôi, sau đó trích xuất camera giám sát ra.
Lộc Lộ tìm được đoạn camera giám sát ghi lại cảnh đối thoại của chúng tôi ban nãy, sau đó trực tiếp xóa bỏ nó ngay trước mặt quản lý quán cà phê.
Lại sau đó nữa, cô ta dương dương đắc ý nói với tôi: “Muốn dụ tôi lỡ lời để lấy làm bằng chứng? Tôi mới không ngu xuẩn như thế đâu!”
Tôi lạnh nhạt uống cà phê. Phó Cảnh Uyên với Chu Việt một trước một sau bước ra từ trong toilet.
Trên mặt Chu Việt còn lộ ra vẻ không thể tưởng tượng nổi, còn kèm theo chút quẫn bách và suy sụp, trông như chó nhà có tang.
Ánh mắt hắn ta cứ nhìn quanh tránh né, không dám nhìn thẳng vào tôi.
Tôi chưa từng thấy hắn ta tự ti như thế bao giờ.
Ngược lại, Phó Cảnh Uyên vẫn rất thản nhiên.
“Không thể khuyên chị ta được, chúng ta đi thôi.” Lộc Lộ kéo Chu Việt rời khỏi quán cà phê.
Hai người băng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-88-uc-cua-toi/3701456/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.