Chương trước
Chương sau
Biên tập: B3
Đối với Trần Huyền Tùng mà nói thì đây là một sự lựa chọn tiến thoái lưỡng nan.
Nếu như một lần nữa đánh vào huyệt sau gáy cô, cũng chưa biết chắc có tác dụng hay không. Mà trong thời gian ngắn kích thích mạnh tận hai lần vào thần kinh não bộ, chưa biết chừng sẽ gây ra tổn thương não, đây là chuyện mà anh không muốn và cũng không thể làm.
Nhưng nếu như mặc kệ, liệu cô ấy có thể giữ bí mật không?
Qua tối nay có thể thấy, tuy cô ấy rất nhút nhát nhưng bên trong lại là một cô gái to gan hiếu kỳ, anh chỉ sợ không dễ dàng thoát thân được.
Trần Huyền Tùng buông tay.
Lục Duy Chân cảm nhận được sự chịu đựng và cân nhắc của anh.
Anh ấy sẽ không giết người diệt khẩu chứ?
Nhưng trực giác nói với Lục Duy Chân rằng anh không phải loại người như vậy. Bây giờ là hơn 4 giờ sáng, một người xa lạ như anh ngồi trong phòng ngủ nhà cô lại không hề khiến cô cảm thấy sợ hãi.
“Hướng… Hướng Nguyệt Hằng kia, rốt cuộc là thứ gì?” Lục Duy Chân nói, “Anh ta nói anh ta là yêu quái.”
Trần Huyền Tùng biết không thể che giấu được nữa, anh đáp: “Đúng vậy.”
“Vậy còn anh thì sao?” Lục Duy Chân chầm chậm hỏi, “Anh là ai?”
“Cô vẫn chưa đoán được?” Anh hỏi ngược lại.
“… Người bắt yêu?”
“Ừ.”
Hai người lại nhìn nhau thêm vài giây, Lục Duy Chân dựa vào thành giường phía sau, đầu óc rối rắm như muốn phát điên: “Tôi là một người theo chủ nghĩa duy vật, tôi vẫn luôn cho rằng… trên Thế giới sao có thể có yêu quái chứ? Không những thế còn thật sự có người bắt yêu, không thể nào…” Nhưng lời nói của cô cứng ngắc yếu ớt như vậy, dù sao cũng là tận mắt cô trông thấy.
“Thôi được rồi.” Anh nói, khác với giọng điệu lúc đi xem mặt, ba từ này có phần nghiêm nghị.
Lục Duy Chân ngẩng mặt lên, cắn môi len lén nhìn anh. Bởi vì lúc ngủ cô không đeo kính, mái tóc dài cũng rối tung, khí chất toàn thân liền khác biệt hoàn toàn so với ban ngày, các đường nét trên gương mặt đều rất rõ nét và sinh động. Trần Huyền Tùng dời mắt nhìn sang chiếc chăn.
“Không cần phải hỏi nhiều, chuyện sau này tôi sẽ giải quyết.” Anh nói, “Ba người trước đây hắn ta đã dùng đủ mọi cách để ăn thịt. Cô là người duy nhất thoát được, còn biết bí mật của hắn ta. Tôi nghĩ hắn sẽ trở lại tìm cô. Trong khoảng thời gian tới tôi sẽ âm thầm đi theo cô.”
Lục Duy Chân khẽ rùng mình.
Anh làm như không nhìn thấy, nói tiếp: “Ngoài ra, cô Lục, tôi có một yêu cầu quá đáng. Chuyện xảy ra tối hôm nay, còn cả những chuyện sắp xảy ra trong tương lai, hy vọng cô có thể giữ bí mật. Coi như để báo đáp, tôi sẽ bảo đảm cho sự an toàn của cô.”
Lục Duy Chân mấp máy môi, nói: “Anh vừa mới nói, ba người trước đều bị ăn thịt rồi? Chết rồi sao?” Giọng cô hơi run rẩy, trước đó Hướng Nguyệt Hằng cũng đã nói như vậy.
Trần Huyền Tùng gật đầu.
“Anh… không thể bảo vệ bọn họ sao?”
“Lúc tôi bắt đầu theo dõi hắn thì đã muộn.”
Lục Duy Chân cúi đầu, chỉ để lại trong tầm mắt anh một mái tóc đen và cần cổ trắng ngần. Anh lại lập tức nhìn tránh ra vách tường sau lưng cô.
“Không.” Lục Duy Chân ngẩng đầu lên, “Xin lỗi, tôi không thể che giấu chuyện này, tôi phải báo cảnh sát.”
Trần Huyền Tùng yên lặng.
Anh ngồi thẳng lưng, dùng ngón phải xoa ngón trái. Rõ ràng anh không hề nói gì, nhưng Lục Duy Chân lại thấy hơi sợ hãi, cô cắn răng, kiên trì nói: “Là ba mạng người, tôi phải báo cảnh sát.”
“Không thể thương lượng sao?” Anh hỏi.
Lục Duy Chân lắc đầu.
Anh nhìn cô chăm chú, rồi bỗng nhiên cười rất khẽ, khoé môi gần như chỉ hơi cong lên. Sau đó anh đứng dậy, nói: “Được, sẽ liên lạc sau.”
Lục Duy Chân ngơ ngác nhìn anh đi ra ngoài, không nhịn được mà nói: “Nhưng anh hãy yên tâm, tôi sẽ giữ bí mật cho anh, sẽ không nhắc với bất kỳ ai về anh, tôi sẽ quên việc này.”
“Được.” Anh đáp, Lục Duy Chân nghe thấy tiếng cánh cửa “Cạch” một tiếng, sau đó không còn động tĩnh gì nữa.
Cô ngồi yên lặng trên giường.
Phản ứng bình thường của bất kỳ cô gái sống một mình nào khi gặp phải chuyện tối nay, đều là báo cảnh sát đúng không? Chẳng lẽ cứ thế liền tin tưởng một người đàn ông tự xưng là người bắt yêu rồi giao cả tính mạng cho người ta? Chẳng lẽ không cần để ý đến ba mạng người trước đó, cứ thế chấp nhận toàn bộ những chuyện hoang đường này?
Nghĩ đến đây, Lục Duy Chân trở nên kiên định, cầm điện thoại lên.
***
Nắng ban mai rọi tới.
Hai người cảnh sát một già một trẻ đứng trong phòng ngủ của Lục Duy Chân. Người trẻ tuổi trợn mắt nhìn trần nhà. Người lớn tuổi hơn thì nhìn đống mảnh kính cửa sổ rơi vãi, vẻ mặt như đang suy nghĩ điều gì.
Người cảnh sát trẻ chậm rãi lên tiếng: “Tóm lại, theo như lời cô nói thì vào khoảng 3 giờ sáng nay, một người đàn ông lẻn vào nhà cô, anh ta không cần dựa vào bất kỳ ngoại lực nào mà có thể nằm trên trần nhà, còn nói sẽ ăn thịt cô?”
Lục Duy Chân: “… Phải.”
“Khoá cửa không hề có dấu hiệu bị cạy, anh ta cũng không có chìa khoá?”
“… Phải.”
“Anh ta nói anh ta đã ăn thịt ba cô gái?”
“Đúng!” Lục Duy Chân gật đầu.
Người cảnh sát trẻ mỉm cười nhưng lập tức thu lại, cố gắng thay đổi sắc mặt, ho khẽ, lại hỏi tiếp: “Anh ta còn có thể quay đầu một góc 180 độ ra sau lưng, treo trên trần nhà như thằn lằn?”
Lục Duy Chân: “… Chính xác.”
Người cảnh sát trẻ vội quay mặt sang chỗ khác.
Người cảnh sát già có thâm niên hơn, vẻ mặt trái lại rất bình thản, ông đi đến trước cửa sổ, đeo găng tay sờ vào mép kính đã vỡ: “Đây là bị người đàn ông kia đập vỡ sao?”
Lục Duy Chân: “Vâng.”
“Nhìn qua lại thấy giống như bị vật nặng ném vỡ hơn…” Người cảnh sát già lẩm bẩm rồi liếc nhìn xuống bên dưới, tầng 17, dưới đất trống trơn, tiểu khu bình thường đến không thể bình thường hơn.
Ông cười cười, trao đổi ánh mắt với người cảnh sát trẻ, sau đó hai người cùng Lục Duy Chân quay ra phòng khách, ngồi xuống ghế salon.
Người cảnh sát trẻ lôi máy tính xách tay ra theo thói quen, nhưng đột nhiên dừng lại, dứt khoát nhét lại vào túi.
Nhìn thái độ của bọn họ, Lục Duy Chân không nói câu nào.
Vẻ mặt người cảnh sát già cũng coi như ôn hoà: “Cháu gái, có phải dạo này không nghỉ ngơi đầy đủ không?”
Lục Duy Chân mím môi: “Không, gần đây cháu ngủ nghỉ rất tốt, hôm nào cũng ngủ từ đêm đến tận sáng, tinh thần sảng khoái, đến ngủ mơ cũng rất ít.”
Người cảnh sát già hơi ngoài ý muốn, nhưng cũng không hề tức giận, mấy cô bé kiểu này ông đã gặp nhiều rồi, áp lực công việc quá lớn nghĩ lung tung cũng được, mà thích chơi bời lêu lổng cũng được, đi bịa chuyện báo cảnh sát, đại loại chính là muốn thu hút sự chú ý của tất cả mọi người mà thôi.
Người cảnh sát già lại hỏi tiếp: “Chú hỏi cháu cái này, cháu thông cảm nhé —— gần đây cháu có uống loại thuốc nào không?”
Sắc mặt Lục Duy Chân đã không quá dễ nhìn, trả lời: “Cháu không uống thuốc gì cả, các chú cho rằng cháu… Cháu không có mà! Cơ thể cháu rất tốt, thật sự không phải là ảo giác.”
Người cảnh sát già xua tay, nói tiếp: “Được, không uống thuốc, vậy áp lực công việc có lớn không?”
Lục Duy Chân: “… Có ạ.” Đây là lời nói thật.
Người cảnh sát già và người cảnh sát trẻ liếc nhìn nhau, rồi, đã tìm ra nguyên nhân. Giai cấp công nhân viên bây giờ đúng là không dễ dàng gì, còn gây ra chứng ảo giác không bình thường đến vậy. Người thằn lằn, đầu quay 180 độ muốn ăn thịt mình? Tại sao cô không đi kể chuyện ma đi?
Người cảnh sát trẻ từng học qua tâm lý học tội phạm, anh ta ngẫm nghĩ, cảm thấy có lẽ người thằn lằn chính là hình ảnh ẩn dụ của cấp trên là nam giới, trong công việc rất nghiêm khắc mạnh mẽ của Lục Duy Chân.
Thế nên anh ta trịnh trọng khuyên nhủ để cô buông lỏng tâm trạng, lạc quan đối diện với sự thất bại trong công việc, tốt nhất là nên tham gia nhiều buổi gặp gỡ vui chơi với bạn bè để giải toả áp lực.
Người cảnh sát già thì chân thành nói với cô, “Cháu còn trẻ, quãng đường của cháu còn rất dài, chờ đến khi cháu bằng tuổi chú thì sẽ biết những chuyện này không là cái gì cả…”
Hai người làm xong công việc giáo dục tư tưởng thì muốn thu đội.
Lục Duy Chân thề sống thề chết với bọn họ rằng tận mắt cô nhìn thấy mà bọn họ cũng không tin, thậm chí còn có phần mất kiên nhẫn.
Cuối cùng, cô không cam lòng bật thốt lên một câu: “Chẳng lẽ gần đây trong thành phố không có ba cô gái trẻ tuổi nào liên tục mất tích sao? Sống không thấy người, chết không thấy xác.”
Một câu này đã khiến hai người cảnh sát đứng bất động ở trước cửa.
Hai người họ là cảnh sát địa phương, không liên quan gì đến đội hình sự cả. Nhưng quả thật họ đã từng nghe nói gần đây trong thành phố có vài vụ án các cô gái trẻ mất tích, tương đối cổ quái.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.