“Đừng sợ.” Hắn thấp giọng nói: “Đừng sợ hãi.”
Ta không biết, hắn là an ủi ta, hay là đang làm dịu lòng mình.
Hắn quay mặt ta qua, môi đè lên.
Ta ôm thật chặt cổ hắn, cảm giác môi hắn nóng hơn bất cứ lúc nào.
Sợ hãi mơ hồ trong lòng đè cũng đè không được, giấu cũng giấu không kín. Tựa hồ hơi buông lỏng tay, sẽ vĩnh viễn mất đi hắn.
Hắn cũng chưa từng nôn nóng như vậy. Hai chúng ta quả thực không giống vợ chồng, tựa như đang yêu đương vụng trộm, bàn tay ta tiến vào bên trong áo chẽn của hắn, bức thiết vuốt ve.
Hắn thấp giọng lẩm bẩm câu gì, nghe không rõ. Lúc này, có nghe rõ hay không cũng không sao.
Quấn quýt bên nhau, cuồng luyến tình nhiệt.
Trước kia luôn cảm thấy không buông được, hoặc là nhắm hai mắt lại, buông màn, hoặc là sẽ thổi tắt đèn.
Ta chung quy sợ ánh mắt Phượng Nghi, hắn quá tốt, nếu so sánh, ta lại quá bình thường.
Thế nhưng bây giờ lại hoàn toàn không quan tâm những thứ ấy. Hắn phủ trên người ta, ta quay bờ vai hắn, lật qua đè lên người hắn, không đầu không đuôi cắn loạn cổ và bả vai hắn.
Hô hấp của Phượng Nghi bỗng chốc liền rối loạn.
Tai hắn mẫn cảm hơn nơi khác. Thế nhưng lúc trước ta không biết hắn lại mẫn cảm đến mức độ này. Một nụ hôn nhẹ nhàng cọ xát, khiến cả người hắn đều run rẩy.
Ta có một loại cảm giác sắc dục sói ác vọt tới cừu non… Dù thế nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ti-dong-38-hao/2199857/chuong-202.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.