Đi hơn phân nửa, lưu lại non nửa.
Đại Mao vẫn rất vui mừng, mặc dù nhắc tới những con chuột tinh rời đi chửi như tát nước thao thao bất tuyệt, thế nhưng nhắc tới những người lựa chọn tơ cửu trùng lưu lại, là biến ngay vẻ giận, thành khen không dứt miệng.
Ta luôn cảm thấy hắn hẳn là nên nói cái khác, nhưng Đại Mao có đôi khi miệng rất chặt, vòng tới vòng lui chính là không mở miệng, hơn nữa bây giờ lại càng quá phận, rất nhiều chuyện đi hỏi thẳng ý Phượng Nghi, ta cảm giác ta đây chủ động vốn là quyền uy không có mấy lạng bây giờ càng nhẹ nhàng, nổi gió một cái là có thể thổi bay.
Trái lại Tuyết Trúc kia, bây giờ chạy trước chạy chạy sau thế nhưng rất chịu khó, uyển chuyển hỏi thăm khi nào có thể chính thức bái sư học bản lĩnh. Nàng bây giờ dường như chẳng còn kiêng dè cái gì, nói thẳng: “Tỷ tỷ, chờ bái sư xong ta cũng gọi người sư phó giống như Đại Mao ca, dù sao giờ trên người có tơ cửu trùng trói buộc, đã nói thật thì cũng làm thật. Ta muốn học được bản lĩnh một sợi tơ trói ta tại chỗ kho sau của người — có thể dạy ta chứ?”
Ta không biết bọn họ cần bao lâu, mới phát hiện cái tơ cửu trùng ấy thật ra chẳng qua là… Dù sao không có cái loại công hiệu thần kỳ thổi phồng đó.
Có lẽ là ảo giác của ta, ta cảm thấy bọn họ đột nhiên đều trở nên thản nhiên hơn rất nhiều, làm việc kiên định. Đại Mao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ti-dong-38-hao/2199836/chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.