Trong mộng, ta thấy được sự tình trước kia.
Ta kiếp trước, chỉ là một người không xuất sắc lắm. Đầu óc bình thường, diện mạo bình thường, thần kinh vận động cũng không phát triển, tóm lại, từ nhỏ đến lớn cũng vô duyên với cái loại chuyện làm náo động như vậy.
Thậm chí ngay cả kiểu chết cũng rất bình thường, tai nạn xe cộ mà thôi… Trong một thành thị ngày nào mà không xảy ra mấy vụ tai nạn xe cộ chứ? Báo chí nhắc tới, có lẽ chỉ biết nói một câu, khu nào đó đường nào đó một cô gái gặp phải tai nạn xe cộ bỏ mình ngay tại chỗ, chỉ một câu nói như vậy đã xong.
Ta chỉ may mắn, bản thân trên không có cha mẹ phải phụng dưỡng, dưới không có đứa trẻ gào khóc đòi ăn nào mà nóng ruột nóng gan.
Biến thành con nhện, tâm lý chênh lệch lớn, thế nhưng được đến đâu, hay đến đó thôi. Cho dù không vui, chẳng lẽ sau khi tự sát còn có thể lại đổi một cái túi da khác sao? Vậy nếu như lại đổi thành con rệp con muỗi con ruồi thì làm sao? Vậy còn không bằng con nhện đâu…
Cuộc sống từng ngày trôi qua, tất cả bên cạnh cũng sẽ không phải bất biến… Hội ngộ người mới, chuyện mới, học được bản lĩnh mới, có được kinh nghiệm đời người mới, ờ, được rồi, là kinh nghiệm đời nhện.
Ta nhìn thấy Lý Kha, hắn đứng trên đỉnh núi Thục sơn, xuất chúng hơn người, ôn hòa cười với ta.
Ta cảm thấy hắn ở ngay trước người ta, thế nhưng đưa tay ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ti-dong-38-hao/2199773/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.