Tóm lại, phun trà có, rơi chén có, giẫm y phục té nhào có…
Nếu như thờêni đại này có kính mắt, như vậy bây giờ khẳng định là đã ngã vỡ miểng thủy tinh đầy đất rồi. Cho dù thời đại này chưa có kính mắt, cằm những người đó thoạt nhìn cũng đều sắp rớt lên bàn chân. Còn có người nâng tay liền cho mình một bạt tai, lại có một người hung hăng nhéo thắt lưng người bên cạnh, mà người bị nhéo kia chỉ lo ngẩn ra cũng không phản ứng chút nào!
Nét mặt mọi người bây giờ cũng có thể dùng một câu thơ để khái quát, “Tương phùng còn sợ là trong mộng”!
Đúng vậy, chuyện này quá huyền dị, quá đáng sợ, quá… quá gì gì đó!
Ta không biết chấn động này của bọn họ rốt cuộc là bởi vì trâm phượng vô cùng xấu xí cắm trên đầu ta hay là bởi vì Phượng Nghi kéo tay ta. Tiếp đón chúng ta chính là tiểu yêu hoa nhài xem như hai bên đều đã quen thuộc, nàng cả kinh ngón tay run lẩy bẩy như điên như ma. Ta chỉ sợ tiểu cô nương này cũng sắp tẩu hỏa nhập ma!
Cũng may nàng khôi phục còn nhanh hơn người khác một chút, chỉ là thanh âm nói chuyện vẫn tiết lộ tâm tính chân thực của nàng.
Thanh âm của nàng phát ra lung lay, run rẩy nói: “Phượng… đại… nhân… Vị trí của ngài vẫn… ở… chỗ… cũ…”
Phượng Nghi gật đầu, thản nhiên nói: “Tử Hằng thì sao?”
Ánh mắt tiểu yêu hoa nhài mơ hồ thanh âm ngơ ngẩn: “Ở bên cạnh ngài…”
“Ừ, cũng an
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ti-dong-38-hao/2199760/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.